<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Hoàng</title>
	<atom:link href="http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.huuhoangblog.tk</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Sun, 05 Sep 2010 13:10:48 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator>
		<item>
		<title>Phương Pháp Luyện Kỹ Năng Nói Chuyện Có Hiệu Quả Trước Công Chúng</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=543</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=543#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 13:10:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sách hay]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=543</guid>
		<description><![CDATA[Nghệ thuật nào cũng có một vài nguyên tắc và nhiều kỹ xảo. Trong những chương mở đầu của cuốn sách này, tác giả bàn về những nguyên tắc cơ bản của kỹ năng nói hiệu quả và những cách biểu hiện để những nguyên tắc này có thể áp dụng được trong đời sống. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs605.snc4/58577_111785862213542_100001463874478_95606_4124915_n.jpg" alt="" width="108" height="162" /></p>
<p>Nghệ thuật nào cũng có một vài nguyên tắc và nhiều kỹ xảo. Trong những chương mở đầu của cuốn sách này, tác giả bàn về những nguyên tắc cơ bản của kỹ năng nói hiệu quả và những cách biểu hiện để những nguyên tắc này có thể áp dụng được trong đời sống. Mỗi con người khi trưởng thành đều quan tâm đến việc làm sao nhanh chóng và dễ dàng học được cách nói làm cho người khác chú ý. Cách duy nhất để đạt được kết quả nhanh chóng là có được thái độ đúng đắn trong suốt cả quá trình phấn đấu để đạt được mục đích và thiết lập một nền tảng vững chắc, từ đó phát triển kỹ năng nói của mình.</p>
<p>Khi bàn về ai đó có &#8220;khẳ năng diễn thuyết&#8221; thường được xem đó là một tư chất thiên phú hơn là một kỹ năng có thể luyện tập được. Cách nhìn nhận khó thuyết phục ấy ngày nay &#8211; qua phân tích khoa học của <strong>Dale Carnegie</strong> &#8211; đã hoàn toàn thay đổi. Đi xa hơn, nó còn được đúc kết thành một giáo trình quý giá dành cho những khoá học do tác giả phụ trách, đã đào tạo hàng triệu học viên thành công trong nhiều lĩnh vực trên khắp thế giới. Sách đưa ra những nguyên tắc cơ bản của kỹ năng nói hiệu quả và những cách biểu hiện để những nguyên tắc này có thể áp dụng trong cuộc sống và sinh hoạt hằng ngày càng hiệu quả hơn.</p>
<p><strong>Mục lục:</strong></p>
<p>Lời tựa <strong> </strong></p>
<p><strong>Phần 1: Những nguyên tắc cơ bản của kỹ năng nói hiệu quả</strong></p>
<p>Chương 1: Những kỹ năng nói cơ bản</p>
<p>Chương 2: Gia tăng niềm tin tưởng Chương 3: Nói gây ấn tượng &#8211; một kỹ năng dễ dàng và nhanh chóng đạt được</p>
<p><strong>Phần 2: Bài diễn văn &#8211; diễn giải và khán giả</strong></p>
<p>Chương 4: Tin chắc không ai hiểu thấu đáo bài nói bằng mình</p>
<p>Chương 5: Sinh động hoá bài nói Chương 6: Chia sẻ bài nói của mình với khán giả <strong> </strong></p>
<p><strong>Phần 3: Mục đích của những bài diễn văn có chuẩn bị trước và những bài diễn văn ứng khẩu</strong></p>
<p>Chương 7: Hãy nói một đoạn ngắn trước khi đi vào vấn đề chính</p>
<p>Chương 8: Thiết kế một bài diễn văn nhằm truyền đạt thông tin</p>
<p>Chương 9: Thiết kế bài nói thu phục người nghe</p>
<p>Chương 10: Thiết kế những bài diễn văn ứng khẩu</p>
<p><strong>Phần 4: Nghệ thuật truyền đạt thông tin</strong></p>
<p>Chương 11: Trình bày một bài diễn văn <strong> </strong></p>
<p><strong>Phần 5: Thách thức của môn nói gây ấn tượng</strong></p>
<p>Chương 12: Những diễn giả trình bày bài giới thiệu &#8211; diễn giả chính, hoặc thực hiện việc trao đổi và nhận phần thưởng</p>
<p>Chương 13: Thiết lập bài diễn văn dài</p>
<p>Chương 14: Áp dụng những gì đã học</p>
<p><strong>Lời giới thiệu sách của bạn Đàm Phương Thảo</strong></p>
<p>Dù chẳng bao giờ đủ xinh đẹp để trở thành thí sinh trong một cuộc thi nhan sắc, tôi vẫn háo hức lôi lũ bạn đi xem thi thanh lịch ở trường mình! Phần tài năng, bên cạnh rất nhiều tiết mục đủ loại hát, múa, nhảy cổ điển, vẽ tranh, cắm hoa, có hai cô bạn cùng chọn thi hùng biện. Không phủ nhận cả hai đều rất xinh đẹp, cả hai cũng hẳn đều chuẩn bị hết sức chu đáo, vậy điều gì quyết định một trong hai bài nói trở thành đơn điệu và nhàm chán, trong khi người kia lại đủ sức cuốn hút cả khán phòng chật kín người? Câu trả lời đơn giản có thể tìm thấy trong cuốn sách Phương pháp luyện kĩ năng nói chuyện có hiệu quả trước công chúng của Dale Carnegie.</p>
<p>Tôi thực sự tin rằng đó là một cuốn sách có thể đưa ta đến thành công!</p>
<p>Tất cả những ai làm việc trong những lĩnh vực đòi hỏi sự giao tiếp cộng đồng đều có thể lập tức thừa nhận điều này. Nhưng nếu bạn chỉ là một kĩ sư, một nhân viên văn phòng, một lập trình viên máy tính, một người giữ sách trong thư viện hay một bác sĩ nội khoa? Bạn chẳng bao giờ có ý định trở thành một MC truyền hình hay một nhân viên PR, hay thậm chí là một chính trị gia nổi tiếng, và bạn nghĩ rằng diễn thuyết trước công chúng là điều gì đó hoàn toàn xa lạ với mình. Nếu vậy, rất tiếc tôi phải nói với bạn rằng, bạn đã vô tình để mất đi những cơ hội hết sức quý giá trong cuộc đời mình, bỏ lỡ một CHÌA KHÓA KÌ DIỆU có thể giúp bạn QUY PHỤC LÒNG NGƯỜI và CHINH PHỤC THÀNH CÔNG. Nếu tôi nói vậy, bạn có tin không?</p>
<p>Hãy thử tưởng tượng, bạn là một lập trình viên máy tính, bạn có tin rằng với một bài thuyết trình sinh động và đầy sức thuyết phục, bạn có thể khiến khách hàng của bạn thêm bao nhiêu phần trăm tin tưởng và thích thú trước một sản phẩm phần mềm mới bạn vừa đưa ra? Bạn là một doanh nhân, nghệ thuật nói chuyện sẽ là thứ siêu vũ khí giúp bạn đánh đổ những đối thủ khác trên bàn thương lượng và giành lấy những hợp đồng béo bở. Một nhân viên văn phòng cũng sẽ dễ dàng thăng tiến hơn biết bao nếu bạn biết cách nói cái gì, nói lúc nào và nói như thế nào trong một cuộc họp để gây ấn tượng vói sếp của bạn và đồng nghiệp xung quanh. Cuộc sống luôn tiềm ẩn những cơ hội bất ngờ. Nó ban phát bình đẳng với tất cả mọi người. Bạn cho rằng người này hay người kia may mắn hơn bạn. Nhưng sự thực, trong phần lớn trường hợp, đó là do họ biết nhanh chóng nắm bắt những cơ hội đến với mình. Tôi tin rằng, nếu có một cách nào đó để gây ấn tượng mạnh mẽ và sâu sắc nhất đến người đối diện, một cách đơn giản và hiệu quả bất ngờ nhất, thì đó chính là Nghệ thuật nói chuyện.</p>
<p>Ai đã từng đọc Dale Carnegie hẳn sẽ không thể không biết tới những cuốn sách còn hơn cả nổi tiếng của ông: Đắc nhân tâm, Quẳng gánh lo đi và vui sống. Tập sách mà tôi giới thiệu trên đây, Nghệ thuật diễn thuyết cũng được tái bản lại liên tục qua các năm ở khắp các quốc gia và châu lục trên thế giới. Sức lôi cuốn của nó nằm ở cách viết sinh động và cực kì dễ hiểu, sử dụng linh hoạt và phong phú hệ thống dẫn chứng đầy màu sắc và hết sức thuyết phục. Nó giúp ta những bí quyết để có một bài nói thành công, từ khâu chuẩn bị, thu thập tài liệu, viết dàn ý, lên khung chi tiết cho đến cách để khống chế sự sợ hãi, đối phó với những tình huống bất ngờ trong khi diễn thuyết, lấy lại sự tự tin. Đọc sách, bạn sẽ học để biết cách điều khiển giọng nói của mình, lên xuống giọng và ngắt nghỉ, cách sử dụng ngôn ngữ điệu bộ cơ thể, cách dùng ánh mắt để chính phục cả triệu trái tim. Tất cả có thể tìm thấy trong Phương pháp luyện kĩ năng nói chuyện có hiệu quả trước công chúng của Dale Carnegie. Một trong những bí quyết cơ bản nhất để đi đến thành công đang nằm ngay trong tay bạn!</p>
<p>Bạn bè ngạc nhiên trước cách mà tôi chuẩn bị cho bài thi Tuyên truyền về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ở trường. Tôi đại diện cho cả khoa, và tôi phải làm hết sức để hoàn thành nhiệm vụ của mình. Tôi chọn một đề tài khiến tôi xúc động nhất, ghi tiêu đề vào một tờ giấy lớn. Và tôi luôn giữ nó bên mình. Trong cả tuần trước khi thi, tôi luôn nghĩ về nó. Bất cứ ý tưởng nào nảy ra lại được vội vã ghi lại, những từ khóa ngắn gọn trong một vài gạch đầu dòng, bất kể trong hoàn cảnh nào, khi tôi gặm một chiếc bánh mì và lao đi trên đôi guốc 5 phân khi lại muộn giờ học sáng, khi đang ríu rít buôn chuyện với vài đứa bạn thân, khi đang lang thang trên net tìm những thông tin hữu ích. Gần đến ngày thi, tôi tổng hợp lại cơ man nào là những ghi chú và trích dẫn, bắt tay viết bài hoàn chỉnh, khi đó đã là máu thịt trong tôi. Và tôi thu âm lại bài nói để có thể tự nghe và phân tích điểm mạnh, yếu của mình. Tôi đứng trước gương và tưởng tượng trước mặt mình là ban giám khảo và khán giả. Không phải tự tôi có thể nghĩ ra những điều đó. Tôi học Phương pháp luyện kĩ năng nói chuyện có hiệu quả trước công chúng của Dale Carnegie.</p>
<p>Mọi người không bất ngờ khi tôi được giải cao, nói rằng vì tôi đã tham gia quá nhiều hoạt động Đoàn từ nhỏ, rằng tôi đã từng làm MC cho vô số hoạt động ở trường phổ thông. Nhưng bản thân tôi, tôi biết rằng, mỗi lần diễn thuyết, lại là một thử thách mới, và để thành công, bạn phải hết lòng với nó. Lên đại học, tôi không còn tham gia nhiều các hoạt động kiểu như vậy, vì nhiều lý do cá nhân, nhưng mỗi lần, tôi đều muốn dốc hết sức. Chính Dale Carnegie, từ khi tôi còn rất nhỏ, đã chỉ ra cho tôi thấy rằng, có một niềm hạnh phúc kì diệu, khi bạn đứng trước cả một đám đông lớn, nói lên những suy nghĩ của mình và khiến tất cả xúc động, bị thuyết phục và nghĩ theo cách của bạn. Đó là niềm hạnh phúc khi được thừa nhận, là ý thức mình đang tồn tại, là khát vọng khẳng định và CẢM GIÁC QUYỀN LỰC. Bạn không cần  phải là Abraham Lincoln, không cần là Obama, bạn cũng có thể tận hưởng cảm giác tuyệt diệu ấy, dù chỉ là trước một nhóm bạn, một hội thảo, hay một cuộc thi nhỏ bé nào đó mà bạn tham gia. Hãy tin tôi, vì tôi đã từng trải nghiệm..</p>
<p>Một cuốn sách dạy cho bạn lòng tự tin, sự say mê. Một cuốn sách đặt vào tay bạn chìa khóa thành công và mở ra những cơ hội lớn lao trong cuộc sống. Và biết đâu đấy, nó lại chẳng giúp bạn có thể mở cửa một trái tim nào đó thì sao?﻿</p>
<p>&#8212;&#8212;</p>
<p><em><strong>Bạn có thể tham khảo thêm những sách hay tại <a rel="nofollow" href="http://www.blogsach.com/" target="_blank">www.blogsach.com</a></strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=543</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ăn chay để bảo vệ môi trường sống</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=535</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=535#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Jul 2010 17:30:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khoa học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=535</guid>
		<description><![CDATA[(GD&#38;TĐ) &#8211; Có rất nhiều người rất muốn bảo vệ môi trường, nhưng họ không biết làm thế nào là tốt nhất. Vì với người dân thì kêu gọi nhà máy ngừng thải khí nhà kính là không thể, mà cũng không thể làm cho xe trên đường ngừng chạy. Với nhiều người thì đi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #ff6600;"><strong>(GD&amp;TĐ) &#8211; Có rất nhiều người  rất muốn bảo vệ môi trường, nhưng họ không biết làm thế nào là tốt  nhất. Vì với người dân thì kêu gọi nhà máy ngừng thải khí nhà kính là  không thể, mà cũng không thể làm cho xe trên đường ngừng chạy. Với nhiều  người thì đi xe buýt hay xe đạp là rất khó vì lý do khoảng cách và công  việc. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể làm gì đó thật thiết thực để  bảo vệ hành tinh này. Trước hết chúng ta hãy xem tình hình cấp bách của  Trái Đất chúng ta.</strong></span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><br />
<strong>Tình hình Trái Đất</strong></span></p>
<p>Việc nóng lên toàn cầu không còn là vấn  đề của mấy trăm năm sau, mấy chục năm sau mà là vấn đề cấp bách ngay bây  giờ. Quan niệm bảo vệ môi trường cho con cháu chúng ta đã lỗi thời, hãy  lo cho chính bạn đi. Thiên tai xảy ra mọi nơi, ngày càng nhiều, ngày  càng dữ dội. Không cần nói nhiều, chúng ta có thể dễ dàng biết được chỉ  trong vài năm gần đây thôi đã có biết bao người chết, bao nhiêu thành  phố bị phá hủy. Thiên tai liên tiếp xảy ra không ngừng. Theo dự đoán của  các nhà khoa học thì với tốc độ băng ở Bắc cực tan chảy nhanh chóng như  hiện nay thì tới mùa hè năm 2012 sẽ không còn băng ở Bắc cực nữa.  Nguyên nhân do khí CO2 làm nóng lên toàn cầu. 19% khí được thải ra từ  ống khói nhà máy, 15,5% do khói xe hơi, tàu thủy, máy bay. 18% là do  ngành sản xuất chăn nuôi. Ngành chăn nuôi thải ra nhiều khí CO2 hơn so  với tất cả khói xe, tàu, máy bay trên toàn thế giới này thải ra.</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="3" width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://gdtd.vn/dataimages/201006/original/images377437_1.jpg" alt="(ảnh minh họa: Internet)" width="400" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">(ảnh minh họa:  Internet)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><strong>Tác hại và sự lãng phí của ngành  chăn nuôi</strong></span></p>
<p>Ngành chăn nuôi lãng phí nhiều nước  nhất, thải ra khí nhà kính gần nhiếu nhất, ô nhiễm nhất, kém hiệu quả  nhất. Để sản xuất 1kg thịt, cần phải tiêu hao 10kg thực phẩm, 15000 lít  nước. Để có 1 lít sữa, cần 990 lít nước. Năng lượng để sản xuất 1kg thịt  có thể cho 1 bóng đèn 100kW cháy trong 3 tuần. Sản xuất 1kg thịt sẽ  thảy ra 36,4kg CO2 bằng khí thải ra của 1 xe hơi chạy 155km. Mà trên thế  giới có gần 20 tỉ gia súc. 38% lương thực trên thế giới không phải cho  người ăn mà cho gia súc ăn. Mỗi ngày có 25.000 người chết vì đói, và  tình trạng này sẽ còn nhiều hơn nữa nếu thiên tai cứ xảy ra liên tục.  Vậy mà chúng ta phải chia 38% lương thực của chúng ta cho gia súc ăn.  30% diện tích đất là cho gia súc. 33% ruộng đất dùng để sản xuất lương  thực cho gia súc. Con người phải chia nguồn lương thực, nguồn nước, đất  đai cho gia súc trong khi gần 1 tỉ người trên thế giới sống trong cảnh  nghèo đói, không đủ nước sạch sinh hoạt. Để có thêm nhiều diện tích chăn  nuôi, con người đốt rừng, mở thêm nông trại. 18% khí nhà kính là do đốt  rừng. 20% nông trại trên thế giới bị thoái hóa, không thể trồng trọt  được nữa. Khi diện tích rừng bị thu hẹp dẫn đến rất rất nhiều vấn đề  nghiêm trọng khác nữa như phá hủy sinh thái, lũ lụt, hạn hán, nhiều động  vật bị tuyệt chủng, xói mòn, …</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="3" width="360" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://gdtd.vn/dataimages/201006/original/images377439_2.jpg" alt="Chăn nuôi gia súc (ảnh: Internet)" width="360" height="259" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">Chăn nuôi gia súc  (ảnh: Internet)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><strong>Tại sao ăn thịt không tốt cho  sức khỏe</strong></span></p>
<p>Thịt mang tính axit, khi được hấp thụ  vào cơ thể làm cơ thể mang tính axit. Để trung hòa tính axit của thịt,  cơ thể lấy canxi trong xương dẫn đến bệnh loãng xương. Môi trường axit  còn là môi trường sinh sống của tế bào ung thư. Hấp thụ nhiều thịt làm  tăng cholesterol, dư thừa năng lượng dẫn đến bệnh tim mạch, béo phì.  Theo điều tra trên thế giới thì những quốc gia có người bị bệnh tim  mạch, tiểu đường, ung thư, béo phì nhiều nhất là những nước châu Âu và  châu Mỹ. Những nước lấy thịt và sữa làm nguồn thực phẩm chủ yếu. Ở Trung  Quốc, ngày trước người dân còn nghèo nên người dân lấy rau và ngũ cốc  làm thức ăn chủ yếu, thức ăn thịt ít. Kinh tế ngày càng phát triển,  người dân ăn thịt nhiều hơn. Theo số liệu thì sức khỏe của người Trung  Quốc không những không tăng lên mà tỉ lệ các bệnh như tiểu đường, ung  thư, béo phì, tim mạch,… tăng lên nhanh chóng. Cũng do ăn thịt mà con  người phải chết do ăn phải gà, vịt bị cúm, heo tai xanh, bò điên,… Còn  nhiều, nhiều lắm những tác hại của thịt. Xét về nhân đạo thì con người  nuôi dưỡng những con thú trong chuồng rồi giết đi để ăn thịt. Những con  vật cũng là một sinh vật như chúng ta. Việc nuôi dưỡng cho lớn rồi giết  thịt có khác gì bà phù thủy trong truyện dỗ béo con nít rồi ăn thịt. Con  người chúng ta, ngay cả chính bạn có khác gì những kẻ ăn thịt độc ác,  tàn nhẫn.</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="3" width="375" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://gdtd.vn/dataimages/201006/original/images377440_3.jpg" alt="Ăn thịt nhiều không tốt cho sức khỏe (ảnh:  Internet)" width="375" height="375" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">Ăn thịt không tốt cho  sức khỏe (ảnh: Internet)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><strong>Tác dụng của việc ăn chay</strong></span></p>
<p>Ăn chay có lợi gì? Trong những cách bảo  vệ môi trường thì ăn chay là phương pháp đứng đầu. Là một người dân bình  thường làm sao có thể làm các ống khói nhà máy ngưng thải khói, làm sao  có thể giảm bớt xe trên đường. Việc ăn chay ngoài việc bảo vệ sức khỏe  chính bản thân người ăn chay. Nó còn là cách tốt nhất mà một người có  thể làm ngay để bảo vệ môi trường sống. Ăn chay tức là không còn ăn  thịt. Mỗi 1kg thịt không ăn, chúng ta đã tiết kiệm được 36,4kg CO2.  Ngành chăn nuôi phát triển nhiều như vậy cũng vì lòng tham ăn thịt của  con người. Nếu không có cầu thì cung cũng biến mất. Chúng ta sẽ không  phải tốn 38% lương thực của chúng ta. Đất đai trên thế giới có đủ để  nuôi sống tất cả người trên thế giới nếu không có ngành chăn nuôi. Hãy  ăn chay vì sức khỏe của bạn, gia đình bạn, tương lai con bạn, sự sống  của bạn, cho hệ sinh thái, cho nguồn nước bạn đang dùng, cho bầu không  khí bạn đang thở, cho mẹ Trái Đất thân yêu của chúng ta.</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="3" width="333" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://gdtd.vn/dataimages/201006/original/images377441_4.jpg" alt="Ăn chay đúng cánh rất có lợi cho sức khỏe" width="333" height="367" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">Ăn chay đúng cánh rất  có lợi cho sức khỏe</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><strong>Việc ăn chay ở Việt Nam có những  vấn đề khó khăn nào?</strong></span></p>
<p>Rất khó!</p>
<p>Thứ nhất, rất nhiều người hiểu lầm rằng  ăn chay là thiếu chất, là không đủ năng lượng làm việc. Điều này thật  sai lầm. Khoa học chứng minh rằng nguồn dinh dưỡng thực vật không những  không thua thịt về năng lượng, dinh dưỡng mà còn tốt hơn rất nhiều cho  sức khỏe. Vì nhiều người ăn chay ở VN ăn không đúng cách, chỉ ăn một vài  loại thức ăn trong thời gian dài dẫn đến thiếu chất. Từ đó mà sức khỏe  không tốt. Nếu chúng ta biết kết hợp hợp lý nhiều loại rau quả và ăn  uống đầy đủ thì còn tốt hơn rất rất nhiều so với thịt.</p>
<p>Thứ hai, có nhiều thức ăn chay chế biến  sẵn. Và để làm cho thức ăn chay ngon như thức ăn mặn, người ta thường để  nhiều bột ngọt và dầu mỡ hơn. Điều này làm chúng ta không có thiện cảm  tốt với thức ăn chay.</p>
<p>Thứ ba, đa số người dân chúng ta đều ăn  thịt. Ra ngoài đường, rất nhiều nơi bán thức ăn. Nhưng số lượng tiệm bán  đồ chay rất ít. Nguồn nguyên liệu để chế biến món chay và các món ăn  cũng không phong phú và nhiều như thịt cá.</p>
<p>Thứ tư, dù nói thế nào đi nữa thì mùi vị  của thịt cá vẫn ngon hơn. Ngoài ra, để chế biến món chay ngon như món  mặn, chúng ta phải tốn nhiều công sức hơn.</p>
<p>Thứ năm, ai cũng nghĩ, tôi làm mà biết  bao người không làm thì có tác dụng gì. Rất nhiều người biết đi ngủ đúng  giờ, tập thể dục mỗi ngày đều rất tốt cho sức khỏe, nhưng họ không làm.  Ngay cả những điều đó là tốt cho chính bản thân họ mà họ còn không làm.  Thì làm sao người ta phải từ bỏ những sở thích ăn uống của người ta vì  sức khỏe và môi trường.</p>
<p>Thứ sáu, xã hội chúng ta rất may mắn là  rất yên bình, thiên tai cũng không quá nghiêm trọng như các nước khác  nên mọi người vẫn rất không quan tâm tới vấn đề này. Ai cũng nghĩ rằng  chuyện băng tan là ở tận Bắc cực, thay đổi khí hậu vẫn còn rất lâu mới  đáng quan tâm.</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="3" width="500" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://gdtd.vn/dataimages/201006/original/images377442_5.jpg" alt="Hãy ăn chay để có sức khỏe tốt và bảo vệ môi  trường" width="500" height="349" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">Hãy ăn chay để có sức  khỏe tốt và bảo vệ môi trường</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="color: #ff0000;"><strong>Làm sao để thay đổi?</strong></span></p>
<p>Khi đọc xong bài viết này, chúng ta đã  có một số hiểu biết về tác dụng của việc ăn chay. Chúng ta cần tìm thêm  nhiều tài liệu về môi trường, tác hại của thịt và lợi ích của việc ăn  chay để làm tăng niềm tin trong bản thân chúng ta, để đủ lý lẽ và nghị  lực cho việc ăn chay. Chúng ta có thói quen ăn thịt từ lâu rồi nên việc  thay đổi là rất khó ngay cả khi chúng ta đã có đủ niềm tin và lý lẽ để  ăn chay. Chúng ta hãy tập từ từ. Một năm ăn một tháng, một tuần ăn một  ngày, mỗi ngày ăn một buổi. Chỉ hạn chế ăn thịt thôi là chúng ta cũng đã  giúp ích rất nhiều rồi. Chúng ta cứ ăn và cảm nhận từ từ sức khỏe của  chúng ta tốt hơn sau mỗi lần ăn chay và làm tăng niềm tin vào việc ăn  chay. Cũng cần lưu ý là tìm hiểu kỹ về dinh dưỡng và ăn đầy đủ. Vì nếu  ăn không đủ chất, sức khỏe mệt mỏi sẽ làm mất niềm tin nơi người ăn và  những người xung quanh nữa. Khi chúng ta ăn chay mà ít bị bệnh, hiền hòa  hơn, luôn khỏe mạnh thì mọi người cũng sẽ theo. Đó là cách tuyên truyền  tốt nhất cho mọi người.</p>
<p>Chúng ta cần sức mạnh của nhiều người.  Cần tuyên truyền hằng ngày cho người dân. Việc tuyên truyền thường xuyên  mới có thể ảnh hưởng đến nhận thức của mọi người. Nếu chỉ tổ chức tuyên  truyền trong vài buổi hay vài lần thì không có tác dụng mấy. Nếu có sự  giúp sức của nhà nước hay của những tổ chức lớn thì tốt hơn. Việc này  cần một thời gian rất dài. Nhưng Trái Đất không thể đợi lâu được. Chúng  ta cần kiên trì hành động và phải làm gương thì mới có thể ảnh hưởng  được nhiều người. Chúng ta muốn sống, chúng ta muốn giàu có, chúng ta  muốn sống yên bình lúc tuổi già. Nhưng nếu nước biển dâng lên không còn  nơi sinh sống, xã hội bạo loạn thì làm sao thực hiện ước mơ được. Hãy  hành động vì ước mơ của chúng ta!</p>
<p style="text-align: right;"><span style="color: #ff6600;"><em><strong>Phan Bình Phương</strong></em></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=535</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Gấu trúc ngủ gật</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=531</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=531#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 06 Jul 2010 16:40:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Khoa học]]></category>
		<category><![CDATA[gấu trúc]]></category>
		<category><![CDATA[ngủ gật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=531</guid>
		<description><![CDATA[Cùng ngắm những bức hình gấu trúc đáng yêu Tai Shang đang ngủ. Các du khách đến vườn thú quốc gia ở Washington DC, Mỹ đã chụp được những khoảnh khắc gấu trúc Tai Shang ngủ gật. Gục đầu xuống đất khi ngủ. Tỉnh dậy và ngắm cảnh vật xung quanh. Đỗ Quyên]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><span style="color: #ff6600;">Cùng ngắm những bức hình gấu trúc đáng yêu Tai Shang  đang ngủ.</span></em></p>
<p>Các du khách đến vườn thú quốc gia ở  Washington DC, Mỹ đã chụp được những khoảnh khắc gấu trúc Tai Shang ngủ  gật.</p>
<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" width="200" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img onclick="return showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269242.jpg" border="0" alt="Gấu  trúc ngủ gật" hspace="0" vspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img onclick="return  showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269243.jpg" border="0" alt="Gấu trúc ngủ gật" hspace="0" vspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img onclick="return  showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269245.jpg" border="0" alt="Gấu trúc ngủ gật" hspace="0" vspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Gục đầu xuống đất khi ngủ.</td>
</tr>
<tr>
<td><img onclick="return  showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269247.jpg" border="0" alt="Gấu trúc ngủ gật" hspace="0" vspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img onclick="return showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269253.jpg" border="0" alt="Gấu trúc  ngủ gật" hspace="0" vspace="0" width="450" height="300" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img onclick="return showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269257.jpg" border="0" alt="Gấu trúc ngủ gật" hspace="0" vspace="0" width="450" height="350" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Tỉnh dậy và ngắm cảnh vật xung quanh.</td>
</tr>
<tr>
<td><img onclick="return showImage(this.src)" src="http://img.news.zing.vn/img/269/t269260.jpg" border="0" alt="Gấu trúc ngủ gật" hspace="0" vspace="0" width="450" height="300" align="middle" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p style="text-align: right;"><span style="color: #ff6600;"><strong><em>Đỗ Quyên</em></strong></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=531</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Riêng Một Góc Trời</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=525</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=525#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 06 Jul 2010 15:49:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhạc yêu thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=525</guid>
		<description><![CDATA[Một Góc Trời Hoài Niệm “&#8230;Gọi tên em mãi trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau”&#8230; khi những câu hát cuối cùng vang lên, khi tiếng nhạc và lời ca lặng vào khoảng không trống vắng, tôi chợt bừng tỉnh sau phút giây hoài niệm về em. Đã lâu lắm rồi, tôi mới được [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin11.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS9lOS9hZTlhYzdmZjQ3MDQ2NTY4ZWRjOTEyYzU1NGM5MDAzNC5cUIbaBmUsICDN8UmnDqm5nIE3hdUng5l0IEfDs2MgVHLhdUng51pfFR14WeBqlWeBiBOZ-G7jWN8dHJ1ZQ" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin11.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS9lOS9hZTlhYzdmZjQ3MDQ2NTY4ZWRjOTEyYzU1NGM5MDAzNC5cUIbaBmUsICDN8UmnDqm5nIE3hdUng5l0IEfDs2MgVHLhdUng51pfFR14WeBqlWeBiBOZ-G7jWN8dHJ1ZQ" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<div>
<h3><strong><span style="font-size: small;"><a href="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/1205387282948364.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-527" title="1205387282948364" src="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/1205387282948364-249x300.jpg" alt="" width="249" height="300" /></a><span style="color: #ff6600;"><em>Một Góc Trời Hoài Niệm</em></span></span></strong></h3>
<p><em>“&#8230;Gọi tên em mãi trong cơn mê này, mình nhớ thương  nhau”&#8230;</em> khi những câu hát cuối cùng vang lên, khi tiếng nhạc và  lời ca lặng vào khoảng không trống vắng, tôi chợt bừng tỉnh sau phút  giây hoài niệm về em. Đã lâu lắm rồi, tôi mới được nghe lại tình khúc  Riêng Một Góc Trời của Ngô Thụy Miên qua giọng ca trầm ấm, tha thiết của  Tuấn Ngọc, từng câu hát, từng điệu nhạc như vô tình đưa tôi vào hoài  niệm của những ngày đã qua.</p>
<p>Giờ đây, ở một góc nhỏ trong quán cà phê vắng vào một  buổi trưa, không hiểu sao tôi lại nhớ về em da diết, nỗi nhớ đã từ lâu  bẵng đi nay trở về đầy tiếc nuối. Tôi thẫn thờ nhìn ra khoảng sân đầy  nắng trước mặt, lòng đầy suy tư “Tình yêu như nắng, nắng đưa em về bên  dòng suối mơ, nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề xa rời chốn xưa&#8230;”.  Tình yêu của tôi và em như những giọt nắng kia, có lúc tha thiết ấm nồng  như những tia nắng sớm, nhưng cũng có lúc phai nhạt như màu nắng lúc  chiều về. Em đã đem đến cho tôi làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang khao  khát được yêu. Bằng tình yêu trong sáng, em đưa tôi vào cõi mơ, một cõi  mơ dành cho cả hai đứa, nhẹ nhàng, đằm thắm như những nốt nhạc kia.  Và&#8230; chính em lại ra đi, mang theo lời yêu thương ngày nào về bên ấy,  bỏ lại nơi xưa chỉ còn riêng tôi lẻ bóng “ Người vui bên ấy, xót xa bên  này, thương hình dáng ai, vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm nghe  giọt nắng phai&#8230; Em đã xa tôi, tôi vẫn chơi vơi riêng một góc trời”.</p>
<table style="height: 190px;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="173" align="right" bgcolor="#e4e4e4">
<tbody>
<tr>
<td align="center">
<div>
<input src="http://baihatvang.nhacso.net/BHV/admin/userfiles/image/ngo-thuy-mien.jpg" type="image" /></div>
<div><strong>Nhạc sỹ: Ngô Thụy Miên</strong></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td height="30" background="images/baihatvang_2_03.jpg"></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Nhìn  dòng thời gian trôi từ lúc em đi, trong khoảng lặng dài đó, đã có lúc  tôi tưởng quên được em, nhưng không, bây giờ tôi mới biết nỗi nhớ bấy  lâu tưởng chừng quên ấy nay vẫn còn dai dẳng trong tôi. “Người yêu dấu,  người yêu dấu hỡi, khi mùa xuân về qua chốn nay&#8230; &#8220;Tìm đâu thấy, tìm  đâu thấy nữa, khi mùa đông về theo cánh chim bay, là chia cách đôi nơi,  là hạnh phúc rã rời, người ơi”. Giọng ca trầm ấm ấy đã vút lên theo cao  trào của bài hát, phải chăng Ngô Thụy Miên lẫn ca sĩ Tuấn Ngọc như muốn  đưa người nghe đến đỉnh điểm của nỗi nhớ, làm cho hoài niệm tình yêu  chợt thức dậy trong lòng mọi người? Và phải chăng dĩ vãng đã xa lại chợt  về qua sự giao hòa tuyệt vời giữa lời ca và tiếng hát ? Ngô Thụy Miên  đã khéo léo giao hòa cả bốn mùa tình yêu vào bản nhạc nhưng sao ta thấy  trầm buồn quá, như đưa ta vào giấc mơ, với hy vọng mỏng manh “Một mai em  nhé, có nghe thu về trên hàng lá khô, ngàn sao lấp lánh hát câu mong  chờ em về chốn xưa’’ dẫu biết đó chỉ là giấc mơ. bài hát khép lại với  nỗi tiếc nuối muốn gào thét theo nhịp con tim đang rung lên nỗi bồi hồi,  chợt thấy lòng băng giá tự lúc nào “Gọi tên em mãi, trong cơn mê này,  mình nhớ thương nhau”&#8230;<br />
Cảm xúc dâng trào, cảm xúc lại vội vàng ra đi khi không gian im lắng trở  lại. Nhìn ra xa, những giọt nắng đã dịu đi, không gian thoáng đãng hơn.  Riêng một góc trời là đây sao? Tôi chợt nghĩ và khẽ mỉm cười vu vơ.</p>
<p style="text-align: right;"><span style="color: #ff6600;"><strong><em>Nguyễn  Sơn</em></strong></span></p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;"><strong>Riêng một góc trời</strong></span></h2>
<div style="text-align: center;"><span style="color: #008000;"><em><strong>Sáng tác: Ngô Thụy  Miên<br />
Trình bày: Tuấn Ngọc</strong></em></span></div>
<div style="text-align: center;"><em><strong><br />
</strong></em></div>
<div style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;"><em>Tình yêu như nắng,<br />
nắng đưa em về,<br />
bên giòng suối mơ<br />
Nhẹ vương theo gió,<br />
gió mang câu thề,<br />
xa rời chốn xưa<br />
Tình như lá úa, rơi buồn,<br />
trong nỗi nhớ<br />
Mưa vẫn mưa rơi,<br />
mây vẫn mây trôi,<br />
hắt hiu tình tôi</em></p>
<p><em>Người vui bên ấy,</em><em><br />
xót xa nơi này,<br />
thương hình dáng ai<br />
Vòng tay tiếc nuối,<br />
bước chân âm thầm,<br />
nghe giọt nắng phai<br />
Đời như sương khói, mơ hồ,<br />
trong bóng tối<br />
Em đã xa xôi,<br />
tôi vẫn chơi vơi,<br />
riêng một góc trời</em></p>
<p><em>Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi</em><em><br />
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây<br />
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu</em></p>
<p><em>Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa</em><em><br />
Khi mùa đông về theo cánh chim bay<br />
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi</em></p>
<p><em>Một mai em nhé,</em><em><br />
có nghe Thu về,<br />
trên hàng lá khô<br />
Ngàn sao lấp lánh,<br />
hát câu mong chờ,<br />
em về lối xưa<br />
Hạ còn nắng ấm,<br />
thấy lòng sao buốt giá<br />
Gọi tên em mãi,<br />
trong cơn mê này,<br />
mình nhớ thương nhau</em></p>
<p></span></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=525</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Như đã dấu yêu</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=511</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=511#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 06 Jul 2010 01:20:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhạc yêu thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=511</guid>
		<description><![CDATA[Lá thư gửi lại dấu yêu! Ngày .. tháng… năm Anh à, Vậy là mình chia tay nhau rồi sao? Em không tin điều đó, không thể… Anh là tất cả ý nghĩa cuộc đời em. Em chấp nhận hết thảy chỉ để có anh trong đời và dẫu thừa biết rằng, hạnh phúc này [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My9lYi8zZWI4YWMyNDM1OTllODE1ZjAwZTJhYTAwMThjNzM5Ny5cUIbaBmUsICDN8TmjGsCDEkMOjIEThdUngqV1IFnDqnV8QdUngG6sW5nIEcUIbaBp4WeBdUngBdSAcUIbaBIE1pWeBmggVHV54WeBq_dHx0mUsICnVl" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?My9lYi8zZWI4YWMyNDM1OTllODE1ZjAwZTJhYTAwMThjNzM5Ny5cUIbaBmUsICDN8TmjGsCDEkMOjIEThdUngqV1IFnDqnV8QdUngG6sW5nIEcUIbaBp4WeBdUngBdSAcUIbaBIE1pWeBmggVHV54WeBq_dHx0mUsICnVl" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<div>
<p><strong><a href="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/cuctrang.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-515" title="cuctrang" src="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/cuctrang-300x224.jpg" alt="" width="300" height="224" /></a></strong></p>
<h2><strong><em><span style="color: #ff6600;">Lá thư gửi lại dấu yêu!</span></em></strong></h2>
<p><em>Ngày .. tháng… năm</em></p>
<p>Anh à,<br />
Vậy là mình chia tay nhau rồi sao? Em không tin điều đó, không thể… Anh  là tất cả ý nghĩa cuộc đời em. Em chấp nhận hết thảy chỉ để có anh trong  đời và dẫu thừa biết rằng, hạnh phúc này sao dở dang… Vậy mà, anh rời  bỏ em không một lời nói, không tin nhắn hay điện thoại, không có bất cứ  lá thư nào hết.. Bây giờ em phải làm sao!?</p>
<p>Ngày mình gặp nhau, chỉ vu vơ qua những thông điệp bạn bè trao tay  trên mạng. Anh đã bảo, vậy là vô tình mà quen nhưng rồi cố tình để  thương nhớ. Khi ấy, anh ở một nơi xa xôi muốn bỏ quên tất cả còn em chỉ  là đứa ngốc mơ mộng kiếm tìm hạnh phúc trong mơ. Trong khi em đang bơ vơ  với trái tim lần đầu tiên biết đau vì tình còn anh thì đôi bàn tay  trắng mong muốn một chỗ dựa tinh thần. Mình đến với nhau giản dị là bạn,  là người đang cần chia sẻ và rồi yêu nhau từ khi nào..</p>
<p>Những giây phút đầu tiên ấy em không bao giờ quên. Để rồi từ đó tình  yêu cứ nảy nở trong em duy nhất chỉ từ cội nguồn của niềm tin vô điều  kiện với anh. Khi ấy, anh bảo chỉ mình anh trong căn phòng trống vắng  đến lạnh lẽo, chỉ có tình yêu của em làm ấm áp trái tim anh. Dù anh hoàn  toàn phá sản và những gì anh có chỉ là thứ tình yêu thuần túy nhất ở  em. Và từ khi đó, em biết điều duy nhất có thể làm là chờ đợi và chờ đợi  anh..</p>
<p>Hai năm trôi qua. Anh trở về. Và đó là lần đầu tiên gặp gỡ với từng  ấy ngày tháng em không hề biết mặt người mình yêu! Bạn bè nói rằng em  quá ngốc nghếch! Em thì lại thấy cuộc sống này sẽ luôn đền đáp. Và ngày  ngày đầu tiên bên anh, em đã coi đó là món quà quý giá cho sự tin yêu  của mình. Anh cũng thế, phải không? Khi anh đưa em về gia đình, giới  thiệu em với bạn bè tin cậy,.. em những tưởng hạnh phúc sẽ trọn vẹn. Rồi  khi mình lang thang trên phố khi màn đêm buông xuống, cái lạnh thấu da  thịt lẩn trong lớp sương mù giăng khắp đường phố, anh bất ngờ nói rằng  anh đã có gia đình!&#8230; Ấy là lúc em mới trọn vẹn hiểu “Như đã dấu yêu”.</p>
</div>
<p><em>Trong đôi mắt anh em là tất cả<br />
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu<br />
Nhưng anh ước gì<br />
Mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc<br />
Và anh chưa thuộc về ai</em></p>
<p><em>Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng<br />
Ngày hè bên em tình mình đến rất nhanh<br />
Anh sẽ cố quên<br />
Lần đầu mình đến bên nhau<br />
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào</em></p>
<p>Em trở về lòng tê tái. Tất cả thật như trong những ước mơ của em  nhưng không có đoạn kết u buồn như thế. Sao em lại mang nỗi khổ lụy này?  Chỉ vì trao anh tất cả tin yêu và để nhận về nỗi nhớ phải quên sao? Sự  dằn vặt giữa hạnh phúc của mình nhưng lại như kẻ phá hoại tình cảm gia  đình của người khác cứ dày vò em mỗi đêm..</p>
<p>Vậy mà em vẫn yêu, vẫn thương anh hết mực. Có thể do trái tim em  không phải của mình mà đã thuộc về anh mãi mãi. Như lúc chia tay, anh  chỉ nhẹ nhàng dặn dò rằng một ngày sẽ trở lại mà em thì chỉ biết câm nín  trong nỗi uất nghẹn. Hạnh phúc của em sao lại đớn đau đến thế!? Tình  mình rồi sẽ ra sao? Và rồi hứa sẽ quên anh để nhường lại hạnh phúc cho  người đến trước..</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/cyaukucyauku.jpg"><img class="size-medium wp-image-512 aligncenter" title="cyaukucyauku" src="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/cyaukucyauku-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></a></p>
<p><em>Em đến với anh với tất cả tâm hồn<br />
Anh đến với em với tất cả trái tim<br />
Ta đến với nhau muộn màng trong đớn đau<br />
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu</em></p>
<p><em>Trong đôi mắt anh em là tất cả<br />
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây<br />
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau<br />
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào</em></p>
<p>.. 1 năm sau anh trở lại và liên lạc. Em như thấy mình trong giấc mơ  an ủi. Nhưng cuộc đời có lẽ không công bằng vì ngày gặp nhau là ngày  cuối cùng em được bên anh! Vẫn là anh với mái tóc dài lãng tử, vẫn lạnh  lùng trong ánh mắt, vẫn là lời nói trầm ấm và nụ cười quá đỗi thân  quen&#8230; nhưng tất cả anh lại dành cho người khác. Một lần nữa em rơi vào  vực thẳm của nỗi đau!</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/Tinh-yeu-ko-co-sai-lam-3.jpg"><img class="size-medium wp-image-513 aligncenter" title="Tinh-yeu-ko-co-sai-lam-3" src="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/Tinh-yeu-ko-co-sai-lam-3-300x175.jpg" alt="" width="300" height="175" /></a></p>
<p>Suốt trên con đường xanh ngắt màu lá xanh hi vọng mà ngày xưa hai đứa  hay lang thang, em bỏ đi tức tưởi trong nước mắt. Anh đã bỏ lại tình  cảm chân thành và hết mực thương yêu anh để tìm đến những phù hoa nơi  người khác. Không một lời chia tay, không một phút tiếc nuối .. anh rời  xa cuộc đời em quá âm thầm lặng lẽ..</p>
<p><a href="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/488dff60_413620776_c285a6f7a3-1.jpg"><img class="aligncenter size-medium wp-image-514" title="488dff60_413620776_c285a6f7a3-1" src="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/488dff60_413620776_c285a6f7a3-1-300x256.jpg" alt="" width="300" height="256" /></a></p>
<p>Vậy là 3 năm để yêu và có lẽ gấp nhiều lần từng ấy ngày tháng để có  thể quên, em sẽ lại chờ đợi dù không hi vọng.. Người đã từng nói với em  rằng “..cái gì là của mình chắc chắn sẽ thuộc về mình”&#8230; Nhưng em ước  gì, mình gặp nhau lúc anh chưa rằng buộc.</p>
<p>Em đã đến với tất cả trái tim yêu và nhận về nỗi lòng lạnh giá. Dù  rằng lỗi lầm, dù chẳng còn nghe lời nói tiếng cười hay đọc lại những  dòng thư yêu thương của anh nữa, nhưng có lẽ cuộc đời này em chỉ có thể  yêu mình anh &#8211; nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào..</p>
<p>Gửi lại anh tất cả,<br />
Em.</p>
<p style="text-align: right;"><span style="color: #ff6600;"><em><strong>Mèo Còi</strong></em></span></p>
<h2 style="text-align: center;"><strong><span style="color: #ff0000;">Như đã dấu yêu</span></strong></h2>
<div style="text-align: center;"><span style="color: #008000;"><strong><em>Sáng tác: Đức Huy<br />
Trình bày: Bằng Kiều &#8211; Minh Tuyết</em></strong></span></div>
<div style="text-align: center;">
<p><span style="color: #ff00ff;">Trong đôi mắt em anh là tất cả<br />
Là nguồn vui, là hạnh phúc em dấu yêu<br />
Nhưng anh ước gì<br />
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc<br />
Và em chưa thuộc về ai.</span></p>
<p><span style="color: #ff00ff;">Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng<br />
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh<br />
Anh sẽ cố quên<br />
Lần đầu mình đến bên nhau<br />
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào.</span></p>
<p><span style="color: #ff00ff;">Em đến với anh với tất cả tâm hồn<br />
Anh đến với em với tất cả trái tim<br />
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau<br />
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu.</span></p>
<p><span style="color: #ff00ff;">Trong đôi mắt em anh là tất cả<br />
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây<br />
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau<br />
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.</span></p>
<p><span style="color: #ff00ff;">Trong đôi mắt em anh là tất cả<br />
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giây<br />
Anh sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau<br />
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Em sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau<br />
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.</span></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=511</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khúc tình không tên</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=504</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=504#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Jul 2010 08:10:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=504</guid>
		<description><![CDATA[“Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói, nói ra nhiều cũng vậy mà thôi…” Cho một ngày Cho một người Chỉ riêng em biết… *** Ngày em còn ở bên tôi, em ríu rít như chú chim sẻ mùa xuân: - Anh làm blog đi mà, khi nào em nhớ hay giận anh em vào đấy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi84OS9iODk0YWUxNWI5NzVmZDA1ODUyMDYzMTNjNTmUsIC3ZWY0Yi5cUIbaBmUsICDN8QsOgaSBLaMO0WeBmmUsICgVMOqWeBiBDdeG7kWkgQ8O5WeBmd8RWx2aXMgUGjGsMahWeBmd8dHJ1ZQ" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi84OS9iODk0YWUxNWI5NzVmZDA1ODUyMDYzMTNjNTmUsIC3ZWY0Yi5cUIbaBmUsICDN8QsOgaSBLaMO0WeBmmUsICgVMOqWeBiBDdeG7kWkgQ8O5WeBmd8RWx2aXMgUGjGsMahWeBmd8dHJ1ZQ" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<p style="text-align: left;"><span style="color: #ff6600;"><strong><em><a href="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/news1256180458chia-tay-di2.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-505" title="news1256180458chia-tay-di2" src="http://www.huuhoangblog.tk/wp-content/uploads/2010/07/news1256180458chia-tay-di2-300x255.jpg" alt="" width="300" height="255" /></a>“Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói, nói  ra nhiều cũng vậy mà thôi…” </em></strong></span></p>
<p><em>Cho một ngày</em></p>
<p><em>Cho một người</em></p>
<p><em>Chỉ riêng em biết…</em></p>
<p>***</p>
<p>Ngày em còn ở bên tôi, em ríu  rít như chú chim sẻ mùa xuân:</p>
<p>- Anh làm blog đi mà, khi nào em  nhớ hay giận anh em vào đấy kể tội anh. Đi mà…</p>
<p>- Anh làm gì có  thời gian, nhiều lúc muốn chat với em còn không thể nữa mà…</p>
<p>- Nên  em mới muốn anh lập blog. Lúc nào không nói chuyện được với nhau em vào  sống trong ngôi nhà ảo của anh. Năn nỉ anh mà…</p>
<p>- Thì em cứ  viết trên blog của em, anh vào đọc là được rồi.</p>
<p>- Ứ chịu đâu! Em  không muốn blog của mình cô đơn, em muốn blog cũng phải có đôi…</p>
<p>-  Uhm… thì để lúc nào rảnh anh làm được chưa nè?</p>
<p>- Anh hứa rồi  nhé! Phải làm đấy không là em sẽ trị tội thật nặng…</p>
<p>- …</p>
<p>Em  dụi đầu vào ngực tôi, giọng nhẹ tênh dự định sẽ làm gì với cái blog  chưa lập của tôi. Tôi biết mình hứa để chiều lòng em. Tôi không thích  đưa những chuyện riêng tư của mình lên mạng. Em thì khác, thể hiện tình  cảm với tôi mọi lúc mọi nơi.</p>
<p>Mỗi lần trở tôi trở về sau những  chuyến đi xa, vẻ mặt em giận hờn tha thẩn nói:</p>
<p>- Tội của anh là  to lắm nhé!</p>
<p>- Em đọc cáo trạng đi để anh biết đường bào chữa nào!</p>
<p>-  Lại còn định làm luật sư sao? Tội không chăm sóc em một thời gian dài,  tội để em một mình và blog cũng lẻ loi…</p>
<p>- Em có tin là lúc nào  dứt được công việc ra là anh đọc blog của em không? Biết là em rất yêu  anh, rất nhớ anh, nhiều lúc đọc mà anh suýt khóc đấy!</p>
<p>- Chỉ toàn  là em nhớ anh, còn anh chẳng có phản ứng gì cả. Ghét anh ghê!</p>
<p>-  “Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói, nói ra nhiều cũng vậy mà thôi…”</p>
<p>-  Anh này… Mỗi câu hát đó mà lôi ra bào chữa mãi. Hông chịu đâu! Hát bài  khác cho em nghe đi…</p>
<p>- Được rồi, em thích nghe nhạc gì nào? …</p>
<p>Em  thích nghe tôi hát, nhưng luôn nhắc đừng hát cả bài, chỉ hát những câu  nào tôi cảm thấy hay. Và em cứ lặng lẽ nối 2 cánh tay mảnh dẻ quanh  người tôi, bồng bềnh theo giai điệu.</p>
<p>Em thường online và  thỉnh thoảng dòng status: “Nhớ anh nhiều nhưng chẳng nói, nói ra nhiều  cũng vậy mà thôi…” chạy dài sau nick của em. Tôi nhìn thấy, chùng lòng  xuống nhưng không thể bấm vào nick của em, chỉ cần Buzzz một cái là màn  hình của tôi hiện lên hàng dài những câu nhớ thương, trách móc, hờn dỗi  đầy tính trẻ nít đáng yêu của em. Tôi sẽ xao nhãng công việc để chat với  em. Tôi không tập trung được nên thỉnh thoảng nhìn nick em vàng sáng  trên YM, lòng lại chùng xuống – tôi đã gieo sầu ưu vào đôi mắt trong veo  của em.</p>
<p>*</p>
<p>Tôi muốn phát triển sự nghiệp riêng của  mình nên mở rộng thị trường ra Bắc bằng cách thành lập 1 hệ thống chi  nhánh. Tôi nói muốn đưa em đi cùng. Em chun mũi rằng lúc nào cũng muốn ở  bên tôi, nhưng có quá nhiều điều ràng buộc tại thành phố này, em sẽ  quyết định khi tôi đã ổn định sự nghiệp của mình. Tôi tạm xa em. Em bắt  buộc phải xa tình yêu của mình.</p>
<p>Trở về nơi ông bà nội ngoại  từng sống cả đời và còn rất nhiều họ hàng nên công việc của tôi khá trôi  chảy, nhưng cũng vì thế mà bận bịu điên người. Ban đầu khuya nào tôi  cũng gọi điện cho em. Lâu dần trượt dài theo những cuộc ăn nhậu quần  quật với khách hàng, bạn bè, bất chợt lại nhớ nhiều khi cả tuần chưa  nghe giọng nói của em. Có lẽ em đã quen chịu đựng sự vắng mặt của tôi.</p>
<p>*</p>
<p>Cô  gái ấy chính thức xuất hiện trong tâm trí của tôi qua 1 lần đàn đúm  cùng hội bạn. Đứa nào cũng kè kè theo một em chân dài bốc lửa, mỗi tôi  lẻ đôi. Chiến hữu bấm di động, sau vài phút nói chuyện quay sang tôi:</p>
<p>-  Tao giới thiệu cho mày 1 em chân dài, sắp tới rồi. Trước cặp với đối  tác của tao. Không nét lắm nhưng đảm bảo ngon.</p>
<p>- Lạy bố! Làm trò  quá!</p>
<p>- Nếu mày thích phải hậu tạ tao đấy! &#8211; Chiến hữu cười ha hả,  sảng khoái.</p>
<p>Tôi nghĩ người giúp mình che giấu sự lẻ đơn chắc  là 1 cô nàng chỉ biết ăn chơi hoặc lăn lộn trong chốn giang hồ. Tôi  chán ngấy loại con gái đấy, nhạt nhẽo, vô vị.</p>
<p>Cô ta đến đứng  cách bàn cả thước, cúi người 45độ làm một phát tổng chào rồi nhẹ nhàng  lách vào cái ghế trống cạnh tôi. Tôi làm quen theo nghi thức và thể hiện  tính ga lăng coi sóc việc ăn uống của cô ta.</p>
<p>Cô đeo khư khư  trên vai một chiếc túi chéo kiểu sinh viên, áo thun rộng dài ngang đùi,  quần xanh đen che gót đôi giày búp bê màu nâu đất. Cô khoanh tay trước  ly nước, tuyệt nhiên không ăn uống gì. Sự tưởng tượng của tôi về cô hoàn  toàn sai. Không phải gái đú cũng chẳng là gái giang hồ. Dường như là  một cô gái quê.</p>
<p>Nhìn kỹ cô không xinh, gương mặt hơi vuông là  tổng thể của những điểm thiếu hoàn hảo. Trán thấp, lông mày ngang không  tỉa, sống mũi gẫy gập, đôi mắt không đều mí bên to bên nhỏ, được mỗi  cặp môi thì cô cứ mím chặt lấy. Cô không xinh và cũng không hề trang  điểm một chút son phấn nào. Khuôn mặt mộc ấy thực sự tạo nên sự khác  biệt với những cô gái màu mè, tô vẽ mặt mình theo những công thức ở các  trung tâm thẩm mỹ nhan nhản khắp chốn ăn chơi.</p>
<p>Cô ngồi im  nghe những cuộc trò chuyện, đường chỉ thẳng giữa đôi môi thỉnh thoảng  uốn thành đường cong theo những tràng cười đùa ầm ĩ. Chiến hữu nhắc cô  chăm sóc tôi, cô cũng chỉ mím môi cười và gật đầu khe khẽ. Cô không phải  gái đú, không phải gái giang hồ, nhưng tôi thấy cô thật sự thiếu muối,  nhàn nhạt, vô vị. Từ đầu đến cuối buổi ngoài những câu chào hỏi xã giao,  cô không nói thêm câu nào nữa.</p>
<p>Theo phép lịch sự tôi đưa cô  về. Tôi lái xe. Cô ngồi khép nép ở ghế trước, khoanh tay một cách nghiêm  nghị và bất chợt cất tiếng:</p>
<p>- Em xin lỗi nếu anh thấy đi với em  thật nhàm chán. Nhưng trong đám đông thực sự em thất rất khó nói chuyện.</p>
<p>-  Ah… không có gì, chắc tại nhiều người lạ quá nên em ngại phải không ?</p>
<p>-  Có lẽ vậy! Mà cũng tại không khí ở đấy ồn ào quá, em không quen…</p>
<p>-  Uhm, anh đoán em thích những nơi yên tĩnh đúng không?</p>
<p>- Vâng ạ!</p>
<p>-  Em còn đi học à?</p>
<p>- Nhìn em giống sinh viên lắm sao? Em ra trường  một năm rồi.</p>
<p>- Em làm nghề gì?</p>
<p>- Nghề lang thang.</p>
<p>-  Anh chưa từng nghe, nhưng nó có vẻ giống nghề hành khất lắm – chợt  nhiên tôi đùa.</p>
<p>- Nghề nào cũng phải xin xỏ cầu cạnh một cái gì đó  mà! Hành khất cũng là 1 nghề đòi hỏi tính chuyên nghiệp rất cao. Không  phải cứ chìa cái mũ ra là sẽ nhận được tiền bố thí đâu – cô thản nhiên  đối đáp lại tôi.</p>
<p>Câu chuyện giữa chúng tôi cởi mở hơn, nói về  nhiều đề tài, cô thể hiện rằng mình rất hiểu biết về xã hội. Cuối cùng  tôi dừng xe trước 1 ngõ nhỏ gần rạp Dân Chủ trên đường Khâm Thiên, phòng  trọ của cô đi vào sâu hơn 100m, tôi lịch sự xin số điện thoại của cô,  hứa hẹn một lần gặp khác. Về đến nhà bà giúp việc hai mí mắt líu ríu vào  nhau ra mở cổng, tôi đậu xe rồi đi thẳng lên phòng. Căn nhà rộng vắng  lặng, quá khuya để đánh thức em dậy. Tôi nhẩm trong đầu 1 kế hoạch đón  em ra sống trong ngôi nhà này.</p>
<p>“Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói,  nói ra nhiều cũng vậy mà thôi…”, di động rung lên bản nhạc quen thuộc.  Em gọi:</p>
<p>- Anh, bao giờ quay trở lại với em?</p>
<p>- Cuối tháng  này anh sẽ thu xếp, rảnh là bay vào với em ngày à.</p>
<p>- Nếu mà lâu  quá là em sẽ bay ra đó nhe!</p>
<p>- Có lẽ anh sẽ sống ở đây vài năm  nữa. Ra đây ở với anh nhé em!</p>
<p>- Thì cũng phải có 1 kế hoạch cụ  thể đã chứ! Em còn chưa tốt nghiệp cơ mà!</p>
<p>Năm cuối cùng của  đời sinh viên chắc em rất bận rộn. Học lực bình thường em càng phải cố  gắng nhiều. Blog của em thưa dần nỗi nhớ nhung, hờn dỗi. Cuối tháng tôi  điện báo mình không vào được, công việc bộn bề. Chắc đầu sóng bên kia em  đang xị mặt làm nũng. “Thôi vậy, lúc nào anh hết việc thì vào cũng  được. Em không thèm giận đâu!”.. Em tắt cuộc gọi làm tôi cứ bâng khuâng –  chưa lúc nào em làm việc gì trở nên nặng nề cả. Nhẹ nhàng như làn nước  mùa thu. Mát trong. Êm lành.</p>
<p>*</p>
<p>Những lần đàn đúm với  bạn bè tôi thường đón cô gái lạ đi cùng. Chiến hữu nhấm nháy:</p>
<p>-  Sao rồi? Đi cùng nhau suốt mà không hậu tạ hả mày?</p>
<p>- Bạn bè thôi  mà, tao đâu có chuyện gì với cô ta. Đến giờ còn chưa biết cô ta làm nghề  gì…</p>
<p>- Tin được mày không hả? – Chiến hữu vỗ bồm bộp vào vai tôi  đầy hoài nghi.</p>
<p>Thề với trời đất tôi chưa một lần nắm tay cô ta.</p>
<p>Có  lần cô gái ấy buột miệng nhận xét:</p>
<p>- Anh là một người đàn ông  đứng đắn. Thời buổi này mẫu người như anh hiếm lắm.</p>
<p>- Vậy là em  toàn gặp những người không đứng đắn rồi …</p>
<p>- Có thể họ chỉ không  đứng đắn với em …</p>
<p>- Như thế chứng tỏ em rất quyến rũ với đàn ông.  – tôi suy luận</p>
<p>- Anh thấy em có quyến rũ không?</p>
<p>- Anh  không nghĩ em quyến rũ, em chỉ có nét duyên vì cá tính của em thôi!</p>
<p>-  Cảm ơn lời khen của anh. – Cô vẫn giữ cung cách khách sáo khi nói  chuyện với tôi.</p>
<p>Gặp gỡ nhiều, tôi hiểu hơn về cô. Cô có tên  thật khá đẹp nhưng yêu cầu tôi gọi bằng Mộc, nhiều người gọi cô như thế  vì nét tự nhiên mộc mạc trong phong cách của cô, hơn nữa cô mạng Mộc. Cô  tốt nghiệp trường văn hóa, nhưng không làm việc gì cụ thể. Cô từng chìa  cho tôi xem rất nhiều giấy giới thiệu là cộng tác viên của các tổ chức  từ thiện, phi chính phủ, phi kinh tế hoặc là phóng viên của vài tờ báo  đậm tính thương mại. Cô thổ lộ rằng mệt mỏi với cái xã hội tôn thờ đồng  tiền này, hụt hơi chạy theo nó nhưng không dám bỏ cuộc. Dân chơi gọi cô  là “Nửa mùa”, dân không chơi cũng dè bỉu cô “Nửa mùa”, nhưng cô lại hào  hứng nhận cái danh hiệu đó cho mình:</p>
<p>- Nửa mùa cũng đâu có sao,  chẳng ai nhận thấy người nửa mùa như em là pha trộn một cách hài hòa  truyền thống và hiện đại cả. – nụ cười mộc mạc trên môi cô – em hài lòng  với cái cái kiểu nửa mùa của mình.</p>
<p>- Anh thấy em lạ đấy chứ?  Không giống ai, phong cách của em rất hay.</p>
<p>- Nghĩa là anh cũng  thấy thích em? – Cô hỏi làm tôi bối rối</p>
<p>- Ah… Uhm… Thì anh quý  mến em như một người bạn. – Thực tế lúc đó trong lòng tôi dâng lên những  gợn sóng thương xót. Mộc cố gắng giữ lại những nét chân chất giản dị  trong cái xã hội nháo nhào hội nhập này.</p>
<p>Coi cô là bạn tôi  không ngại đưa cô về thăm nhà mình. Cô nói cả đời mơ ước và phấn đấu  cũng không chạm vào cuộc sống tiện nghi giống tôi. Mộc có tin nhắn, ngỏ ý  phiền laptop của tôi để gửi tài liệu, nhìn thấy bức ảnh phong cách  black&amp;white của em phủ kín màn hình cô quay sang nói với tôi:</p>
<p>-  Người yêu anh có đôi mắt đẹp thật!</p>
<p>- Uh, cô ấy giống như một  thiên thần – tôi mơ màng đầy vẻ tự hào – thuần khiết, nhẹ nhàng,… &#8211;  thoáng nét buồn qua ánh mắt Mộc, tôi chuyển đề tài &#8211; Hiện bạn trai của  em đâu?</p>
<p>- Em có rất nhiều bạn trai, nhưng mối quan hệ cũng nửa  mùa như em vậy, chẳng thể nào rõ ràng được.</p>
<p>- Anh không hiểu?</p>
<p>-  Nghĩa là chỉ thinh thích chứ chưa yêu, nghĩa là chỉ dự định chứ chưa  thực hiện, kiểu như 1 con thuyền lênh đênh với quá nhiều chỗ neo đậu  nhưng không thể cập bến… chỉ cần hiểu đại khái thế thôi ạ!</p>
<p>- Hay  tại em kén chọn quá?</p>
<p>- Em không hề kén chọn. Nói chung cũng chẳng  hiểu tại sao…</p>
<p>Tôi biết với một người như Mộc, sẽ khó định vị  mình với một điểm tựa nào đó. Chẳng phải đã có lần cô đùa rằng mình  chuyên đi săn các đại gia chạy xế hộp rồi sao? Đơn giản họ trả tiền để  được lên báo còn cô thì hưởng hoa hồng. Tôi không có ý định thông qua cô  để quảng cáo mình, nhưng cô vẫn đi cùng tôi.</p>
<p>- Anh mạng Thủy, em  chơi với anh sẽ tốt cho em. – Mộc thẳng thắn và thản nhiên</p>
<p>- Hy  vọng em cảm thấy tốt, nhưng e là anh không giúp được cho em thôi.</p>
<p>-  Có những sự giúp đỡ đâu nhất thiết phải hữu hình…</p>
<p>Tôi phải  nằm viện vì mổ ruột thừa. Cha mẹ già ở Sài Gòn, những người họ hàng lại  chưa đủ thân thiết để làm phiền, em có lẽ đang mùa thi,… Chỉ có Mộc ra  vào bệnh viện chăm sóc tôi. Cô không nói nhiều, lặng lẽ thực hiện những ý  muốn của tôi, cô bộc bạch: “Em không biết cách an ủi người khác. Thấy  nó sao sao ấy. Anh cần gì thì cứ nói cho em biết…”. Nói những lời hoa mỹ  đều không phải là tính cách của tôi hay Mộc nên tất cả cứ trôi đi trong  lặng lẽ. Tôi mang ơn Mộc trong lòng.</p>
<p>*</p>
<p>Mấy tháng rồi  chưa trở lại Sài Gòn thăm em. Nhiều lúc thoáng bâng quơ, yêu một người  con gái ở xa và bên cạnh thường xuyên có một người con gái khác. Nên  thoảng có những lúc lòng chợt vẩn vơ. Thiệt thòi cho cả em, thiệt thòi  cho cả Mộc. Trái tim tôi bị kéo giãn ra bởi sự hoang mang.</p>
<p>*</p>
<p>Bạn  làm ăn của tôi già trẻ có đủ. Số ít tỏ ra tử tế, đa phần đều ham thích  “thịt tươi” ôm ấp. Những vụ giao thương thường tổ chức ở những phòng  nhậu Vip kín đáo, nhà hàng Karaoke hoặc dịch vụ massage cao cấp. Những  nơi đó luôn có các cô đào lả lướt váy satin quệt đất nhưng khuôn ngực  thì lồ lộ khêu gợi và ăn nói đầy dâm dật khiêu khích. Tôi không khinh  thường các cô gái làm nghề đưa đẩy thân xác đó. Nhưng thực sự tôi không  thích, đó là 1 cảm giác lờm lợm, không tình cảm, nên hiếm khi nào tôi để  cho 1 em gái ngồi hầu mình. Thường thì tôi kiếm cớ chỉ thích ngồi trò  chuyện với gã má mì điệu chảy nhớt, gã thường phải lăng xăng điều đào,  nên tôi phần nào tránh được cảnh chung **ng với các cô gái sống trong  mặt trái của xã hội này. Từ khi quen Mộc, cô trở thành lá chắn cho tôi.  Trong những cuộc ăn nhậu với đối tác, tôi luôn dẫn Mộc theo cùng.</p>
<p>Một  đêm muộn, tôi chở Mộc về ngõ nhỏ phố Khâm Thiên. Dừng xe nhìn Mộc đi  khuất vào ngõ nhỏ. Khi bóng dáng cô đã hút vào bóng tối, tôi nhấn ga  hướng về căn nhà của mình. Chưa được bao xa, điện thoại của tôi rung  lên, màn hình sáng tên Mộc. Tôi bấm từ chối và gọi lại cho Mộc.</p>
<p>-  Em không vào được nhà, chắc ngồi ở cổng chờ trời sáng quá. Tự nhiên  thấy hoang mang nên mới gọi cho anh.</p>
<p>- Em đi ra đầu ngõ đi, anh  quay lại liền.</p>
<p>- Thôi em không sao đâu. Anh cứ về đi!</p>
<p>-  Không được. Ra đầu ngõ chờ anh đi…</p>
<p>Tôi quay xe lại, không  thấy bóng Mộc đâu. Tôi gọi vào số cô. Tín hiệu không trả lời và tôi nhìn  thấy cô đang lững thững bước ra. Tôi hỏi cô có muốn về nhà tôi không?  Cô nói là muốn, nhưng cách tốt nhất là cô không về để tránh thị phi và  không muốn làm biến dạng tình bạn của chúng tôi. Tôi tìm cho cô 1 nhà  nghỉ sạch sẽ, nhưng cô sơ sẩy quên chiếc túi xách ở nhà chìa khóa hay  giấy tờ tùy thân đều không mang theo. Tôi để chứng minh thư của mình  lại, trả trước tiền phòng rồi ra về. Sáng hôm sau tôi qua đón Mộc. Ngồi  yên trên xe đợi cô xuống. Cô đưa trả chứng minh thư, tôi cầm để luôn vào  hộp đựng đồ ngày chỗ cần số, rồi lái xe đưa cô về nhà. Mộc là người con  gái nghiêm túc – tôi nghĩ thế và thấy kết bạn với cô là một việc xứng  đáng.</p>
<p>Một tuần trôi qua, chiều thứ 7 tôi đưa Mộc về căn hộ  của mình để cô cùng bà giúp việc nấu vài món ăn cho khác không khí quán  xá mọi khi, và tôi cũng bớt cảm giác nhạt nhẽo khi ăn cơm 1 mình.</p>
<p>Mộc  nhanh nhẹn đi vào bếp. Tôi lên lầu, mở cửa căn phòng của mình bước vào.  Một đôi tay con gái thon nhỏ từ sau cánh cửa vươn ra bịt lấy mắt tôi.  Mùi hương thoang thoảng quen. Là em.</p>
<p>- Đoán xem ai nè? – Em cố  tình nói méo giọng.</p>
<p>- Là một thiên thần từ phương Nam bay đến…</p>
<p>-  Ư… Hông chơi nữa. Anh phải nói là “không biết” cho thú vị chứ!</p>
<p>-  Thì anh có nói tên em đâu.</p>
<p>Em ôm chầm lấy tôi, rồi bất chợt  buông tay, vẻ mặt đầy âu lo:</p>
<p>- Đâu rồi? Cho em xem vết mổ của anh  cái nào! Ghét cái ruột thừa ghê cơ, làm anh của em phải đau, phải nằm  viện, phải bị mổ, bi giờ thì có sẹo nữa. Huhuh</p>
<p>- Chút nữa xem  được không em? Mà sao em không báo trước để anh ra sân bay đón?</p>
<p>-  Em muốn làm anh bất ngờ mà lị…</p>
<p>- Gan em to quá! Chưa ra Hà Nội  bao giờ mà dám đi 1 mình, nhỡ lạc thì sao?</p>
<p>- Nếu lạc thì em sẽ  gọi điện cho anh</p>
<p>- Nhỡ bị bắt cóc thì sao?</p>
<p>- Thì em sẽ nói  bọn bắt cóc gọi điện cho anh đòi tiền chuộc… hihi…</p>
<p>Tôi ôm  lấy em, xoa đầu thiên thần đáng yêu của mình. Lúc đó nghe tiếng bước  chân đi nhẹ xuống cầu thang. Một lúc sau bà giúp việc lên mời tôi và em  xuống ăn cơm. Không thấy bóng dáng Mộc đâu cả. Tôi hỏi bà giúp việc, bà  trả lời kín đáo cô ấy đã xin phép về rồi. Có lẽ Mộc không muốn tôi phải  khó xử.</p>
<p>*</p>
<p>Ngày nghỉ tôi tắt di động. Đưa em đi thăm  khắp thủ đô. Em cứ ríu rít như chú chim sẻ mùa xuân, tung tăng chụp hình  2 đứa. Nhìn em chẳng khác nào cánh bướm xinh đẹp chập chờn bay lượn tô  điểm cho phong cảnh êm dịu đất Hà thành này. Mong sao mau đến ngày em  tốt nghiệp để tôi có thể đưa em về bên cuộc sống độc thân của mình. Tôi  sẽ hết đơn lẻ, trái tim thôi bị kéo dãn bởi sự xa cách.</p>
<p>Sáng  sớm ngày đầu tuần, tôi đưa em ra sân bay Nội Bài, đến trạm thu phí tôi  nhờ em lấy hộ chiếc vé trong hộp đựng đồ (Tôi thường không mang theo  tiền lẻ nên hay mua sẵn cả xấp vé cầu đường cho đỡ lách cách). Em nhanh  nhảu lấy cho tôi, song đến lúc đóng nắp hộp lại bất chợt luống cuống.</p>
<p>Ra  đến sân bay em trầm tư hẳn đi, đôi mắt trong veo như nước hồ thu của em  khảm buồn. Tôi bịn rịn ở bên em cho đến khi cận giờ vào phòng cách ly  mới quay gót trở ra. Tôi thẫn thờ đứng ở sân bay cho đến khi phi cơ bay  vút lên nền trời xanh thẳm, mang em của tôi trở về phương Nam. Lòng hẫng  một khoảng không.</p>
<p>*</p>
<p>Mộc vẫn lặng lẽ là một người bạn  tốt của tôi. Là lá chắn giúp tôi giữ mình, tuy nhiên không thấy cô hỏi  tôi bất cứ điều gì về chuyện tình cảm cả.</p>
<p>Em thưa dần những  cuộc điện thoại và blog phơi mốc meo trên không gian mạng. Vài tháng nữa  em sẽ tốt nghiệp nên chắc là rất bận bịu. Mỗi lần tôi gọi điện, nghe  giọng em rất mệt mỏi và thường hẹn tôi lúc khác gọi lại. Rồi em nhắn cho  tôi đầy yêu thương: “Nhớ anh nhiều nhưng chẳng nói. Nói ra nhiều cũng  vậy mà thôi…”. Giá như tôi không quá tham vọng cho sự nghiệp của mình,  thì có lẽ giờ đây tôi đã ở bên cạnh em, phần nào làm tiêu tan bớt mệt  nhọc cho em. Thương em bao nhiêu, tôi dằn vặt tâm trạng mình bấy nhiêu..  Nỗi nhớ quện với lo lắng nát nhừ.</p>
<p>Ngày em tốt nghiệp. Tôi  dẹp bỏ hết mọi công việc bay vào Sài Gòn chúc mừng em và suy tính một kế  hoạch đưa em ra Hà Nội sống. Tôi sắp sẵn trong đầu mình bài diễn văn để  thuyết phục gia đình em. Có em ở bên đời sống của tôi chắc chắn sẽ hoàn  hảo. Tôi không báo trước cho em biết, tôi cũng muốn tạo cho em những  điều bất ngờ.</p>
<p>Tôi đón em ở khuôn viên trường náo nhiệt với bó  hoa hồng rực rỡ trên tay. Chấm dứt cuộc đời sinh viên, em có vẻ tĩnh  lặng hơn và gầy đi rất nhiều. Mùa xuân ẩn mình ở đâu đó, để thu man mác  buồn dàn trải mênh mông. Em nói còn phải tụ tập cùng bạn bè vào ngày  cuối này, đưa tôi theo không tiện nên tôi hãy về trước, xong việc em sẽ  điện cho tôi.</p>
<p>Buổi chiều, em hẹn tôi ở lầu 2 café Zenta. Tôi  háo hức đón taxi đến đường Mạc Đĩnh Chi. Bước lên lầu tôi thấy bên cạnh  em có thêm một người đàn ông, nghĩ rằng có thể chỉ là một người bạn bình  thường của em. Em đứng dậy mời tôi ngồi vào chiếc ghế đối diện, người  đàn ông vẫn ngồi cạnh em, tôi dự cảm một điều gì đó chẳng lành, mặt  nóng, lòng nao nao..</p>
<p>Sau khi giới thiệu về anh chàng Việt  kiều Mỹ mới về nước, em rụt rè mở túi xách lấy ra 1 chiếc thiệp hồng đẩy  về phía tôi:</p>
<p>- Bọn em đã định ngày cưới, mong anh sẽ đến dự!</p>
<p>Tôi  chết lặng, toàn cơ thể không phát ra bất cứ một thứ âm thanh nào, ngoại  trừ hơi thở đứt quãng. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi. Cho đến  khi đứng trên đống hoang tàn sau cơn địa chấn dữ dội đó, tôi đã chẳng  nhớ nổi mình nói những gì với em, đã tỏ thái độ ôn hòa hay dữ dội, và vì  sao tôi đã bỏ về và nằm vật ra trong căn phòng đầy bóng tối của mình.  Em sẽ lấy chồng và em sẽ đi nước ngoài. Tại sao rời khỏi cuộc đời tôi  không một lời chia tay? Tại sao…? Có quá nhiều điều tôi không hiểu. Tôi  đã định mang đến cho em những bất ngờ, song chính tôi lại là kẻ được  những bất ngờ đập vào mặt, đập vỡ con tim, và đập nát cả giấc mơ về hạnh  phúc.</p>
<p><em> “Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói, nói ra nhiều cũng  vậy mà thôi…” </em> Tôi đắm chìm trong bản nhạc tình quá vãng của mình.  Cứ như là 1 dự cảm, 1 lời tiên đoán khi bản nhạc trọn vẹn trôi trong con  tim nát bấy đau thương của tôi. Vậy là ta đã mất nhau, em đang nhịp  chân bước về một phương trời khác.</p>
<p>*</p>
<p>Tôi không tham dự  lễ cưới, chỉ gửi quà mừng và lời chúc “trăm năm hạnh phúc” đến em. Trở  về Hà Nội giữa mùa hè bức bối, nóng nảy. Tôi vùi mình vào công việc, ít  tiếp khách và không còn nhiều những buổi tụ tập bạn bè. Thấy cuộc sống  của mình sao mà mệt mỏi chán chường. Thỉnh thoảng tôi lầm lũi ở 1 góc  quán bar uống rượu, chạnh lòng: “Em đang hạnh phúc chăng?”. Có lần đầu  óc tôi chếnh choáng men cay, bất chợt thoảng lên bóng hình của Mộc. Từ  ngày trở về tôi chưa hề gặp Mộc, cú shock quá lớn khiến tôi quên mất  mình có một người bạn lặng lẽ. Tôi gọi điện cho cô.</p>
<p>Đầu máy  bên kia là giọng của một người già: “Cháu nó đã mất cách đây nửa tháng  do nhảy xuống sông cứu 1 đứa bé…”. Tôi chết lặng, như trần nhà sập xuống  đầu mình. Mộc chết rồi sao? Mộc không còn sống nữa sao? Chẳng lẽ Mộc  cũng bỏ tôi đi không nói 1 lời nào sao? Chỉ trong một thời gian ngắn tôi  mất đi người mình yêu thương nhất và người bạn đáng trân trọng nhất.  Phải chăng chỉ là cơn ác mộng? Tôi buông lơi chiếc di động và nốc rượu  như điên. Uống để thấy rằng mình đang tỉnh trong cơn say. Uống để mình  say mềm ra, đến lúc tỉnh giấc sẽ chỉ thấy những chuyện đã qua là giấc  mộng. Hai người con gái đều đã ra đi. Tôi ở đây một mình trong cơn say.  Cô độc đến bàng hoàng.</p>
<p>*</p>
<p>Ngày nghỉ tôi lái xe về Thái  Nguyên viếng nơi an nghỉ của Mộc. Nấm mồ nhỏ của Mộc vương vãi những  vòng hoa trắng lụi tàn. Tôi đặt lên mộ cô một bó cúc trắng, thắp nén  hương chào linh hồn cô. Mộc đã về thiên đường vài tuần giờ tôi mới tới  chào cô được. Tôi là một người bạn tồi, một kẻ thất bại trong cuộc sống  hỗn loạn này.</p>
<p>Mẹ Mộc kể, cô theo tổ chức từ thiện đi khám  bệnh cho trẻ em nghèo ở 1 huyện thuộc Thái Bình, do nhảy xuống sông cứu 1  em bé bị dòng nước xoáy cuốn mà cô bị chết đuối. Mẹ cô khóc mãi, cô bơi  đâu có giỏi, nhưng cô vẫn dám đánh đổi sự dũng cảm và sinh mạng của  mình để cứu một sinh mạng khác. Mộc có lẽ đã ra đi thanh thản vì cô đã  sống rất tốt khi luôn là chính bản thân mình. Cho đến khi trở thành 1  ông lão chống gậy bước xuống hố, Mộc sẽ vẫn hiện diện trong tâm trí tôi.  Yên nghỉ nhé Mộc.</p>
<p>*</p>
<p>Trên đường trở về thành phố, tôi  nhận được tin nhắn từ em: “Em sắp bay qua Mỹ. Có lẽ anh trách em không  nói rõ lý do mình chia tay, nên em đã gửi email cho anh. Hãy đọc nhé!  Chào anh!”. Tôi bấm phím gọi lại, định nói với em những lời chúc cuối  nhưng đầu bên kia vang lên giọng nói công thức của tổng đài: “Thuê bao  quý khách…”. Vậy là em đã đi, đi thật xa khỏi cuộc sống của tôi.</p>
<p>Buổi  tối, tôi check mail, và em đã viết:</p>
<p>“Nhớ anh nhiều nhưng chẳng  nói, nói ra nhiều cũng vậy mà thôi…</p>
<p>Trong những tháng ngày qua,  em đã dằn vặt thật nhiều, đã đau khổ thật nhiều, tưởng mình có thể chết  đi được. Cho đến giờ em vẫn luôn luôn nhớ anh, nhớ về tình yêu của chúng  mình. Em đã nghe hàng ngàn lần “Bài Không Tên Cuối Cùng” để nghiệm về  con đường mình lựa chọn đúng hay sai?</p>
<p>Chắc anh trách em ham giàu  phụ bạc? Thực lòng em không có ham muốn đổi đời ở 1 đất nước xa lạ. Em  chỉ đang chạy trốn khỏi thực tại của mình, để quên đi tình yêu thánh  thiện giữa anh và em. Em cũng không hiểu tại sao mình nghĩ như thế, hay  hành động như thế mà không để cho anh cơ hội giải thích nào… Nhưng từ  lúc em đặt chân lên máy bay rời xa Hà Nội khi ra thăm anh thì tình yêu  thánh thiện của chúng ta đã đổ sập và vỡ nát mà không cách gì hàn gắn  nổi. Em đã mơ mộng, ảo tưởng quá nhiều. Em còn quá non nớt nên mới tin  tưởng rằng trên đời vẫn tồn tại những tình yêu trong sáng, thánh thiện.  Có lẽ tại em ngốc, nên bao năm cứ ngơ ngác thần thánh tình yêu, thần  thánh linh hồn, thần thánh những điều đã không thuộc về mình từ rất lâu…  Em tiếc cho em, tiếc cho tình chúng ta và hoàn toàn không muốn mình trở  thành một kẻ mù quáng hoặc nhẫn tâm giành giật hạnh phúc của người  khác. Cho nên em đã quyết định lặng lẽ rời xa anh mà không cần bất cứ  lời giải thích nào. Em lấy một người đàn ông cũng chỉ vì một người đàn  ông…</p>
<p>Anh còn nhớ lúc đưa em ra sân bay, ngang qua trạm thu phí  không? Giây phút em mở hộp đựng đồ lấy giúp anh tấm vé cũng chính là lúc  linh hồn em kiệt quệ ngã gục. Em đã nhìn thấy trên chứng minh thư của  anh có dán một mẩu giấy nhỏ ghi: P402. Vậy mà từ lúc em đứng trên lầu  nhìn thấy anh đưa một cô gái về nhà em vẫn ngây thơ nghĩ rằng cô ấy chỉ  đơn thuần là 1 người bạn nào đó của anh. Anh có người con gái khác ở bên  cạnh và anh đã thuộc về cô ấy. Bao năm chúng mình yêu nhau, anh luôn  giữ gìn cho tình cảm trong sáng của hai đứa. Vậy tại sao anh không giữ  gìn được cho cô ấy? Nếu như em vẫn khăng khăng giữ anh bên mình thì hẳn  đã có một người con gái khác chịu sự khổ đau, mất mát nơi tuổi thanh  xuân….”</p>
<p>Tôi không đọc được những gì em viết tiếp theo nữa. Tôi  ngồi câm lặng bên màn hình, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư không. Hiểu  lầm và không giải thích khiến tôi và em lạc mất nhau trong cuộc đời này.  Giá như tôi chưa bao giờ hát mãi bản “Không tên cuối cùng” để tự nhắc  lòng mình luôn phải biết cách nói lời yêu, nhớ thương để giữ gìn tình  cảm của mình thì có lẽ giờ đây em đã ở bên tôi trong hạnh phúc. Chính sự  im lặng đã giết chết tình yêu của chúng tôi, nhấn chìm cả hai trong  tuyệt vọng khổ đau.</p>
<p>Tình đã mất, người cũng đi mất rồi. Ở hai  phương trời đâu ai thanh thản.</p>
<p>*</p>
<p>Tôi gửi vào blog mốc  meo, đơn lẻ của em hai câu thơ:</p>
<p>“Tình yêu vốn mong manh như lá cỏ</p>
<p>Nên  suốt đời ta lạc mất nhau…”</p>
<p>Nếu em còn quay trở lại, anh chỉ muốn  nói một câu duy nhất: “Cho đến tận lúc em rời xa, chưa bao giờ anh phản  bội tình yêu của em”.</p>
<p>Anh sẽ vẫn nhớ em,</p>
<p>Và ru lòng mình  trong thanh thản.</p>
<p style="text-align: right;"><em><strong><span style="color: #ff6600;">Keng<br />
</span></strong></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=504</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bài không tên cuối cùng và tiếp nối</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=490</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=490#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Jul 2010 07:16:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhạc yêu thích]]></category>
		<category><![CDATA[Bài không tên cuối cùng]]></category>
		<category><![CDATA[Vũ Thành An]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=490</guid>
		<description><![CDATA[Bài không tên cuối cùng Bài không tên cuối cùng tiếp nối &#8220;Bài Không Tên Cuối Cùng&#8221; không phải là bản cuối cùng, không phải là hết, mà đó là kỷ niệm cuối cùng của một cuộc tình. Những bản &#8220;không tên&#8221; là để giấu tên những người bạn liên quan đến những bài hát [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;">Bài không tên cuối cùng</span></h2>
<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi84OS9iODk0YWUxNWI5NzVmZDA1ODUyMDYzMTNjNTmUsIC3ZWY0Yi5cUIbaBmUsICDN8QsOgaSBLaMO0WeBmmUsICgVMOqWeBiBDdeG7kWkgQ8O5WeBmd8RWx2aXMgUGjGsMahWeBmd8ZmFsmUsIC2U" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi84OS9iODk0YWUxNWI5NzVmZDA1ODUyMDYzMTNjNTmUsIC3ZWY0Yi5cUIbaBmUsICDN8QsOgaSBLaMO0WeBmmUsICgVMOqWeBiBDdeG7kWkgQ8O5WeBmd8RWx2aXMgUGjGsMahWeBmd8ZmFsmUsIC2U" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;">Bài  không tên cuối cùng tiếp nối</span></h2>
<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS81My81NTNmYzJkZDY4ZWM2MzkwYjZmMjI4ZWViNzU2YTU0Yy5cUIbaBmUsICDN8QsOgaSBLaMO0WeBmmUsICgVMOqWeBiBDdeG7kWkgQ8O5WeBmmUsICgVGnhdUngr9wIE7hdUng5FpfFR14WeBqlWeBiBOZ-G7jWN8dHJ1ZQ" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS81My81NTNmYzJkZDY4ZWM2MzkwYjZmMjI4ZWViNzU2YTU0Yy5cUIbaBmUsICDN8QsOgaSBLaMO0WeBmmUsICgVMOqWeBiBDdeG7kWkgQ8O5WeBmmUsICgVGnhdUngr9wIE7hdUng5FpfFR14WeBqlWeBiBOZ-G7jWN8dHJ1ZQ" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<p><strong><em><span style="color: #ff6600;">&#8220;Bài Không Tên Cuối Cùng&#8221; không phải là bản cuối  cùng, không phải là hết, mà đó là kỷ niệm cuối cùng của một cuộc tình.  Những bản &#8220;không tên&#8221; là để giấu tên những người bạn liên quan đến những  bài hát ấy.</span></em></strong></p>
<p>Bắt đầu với bản hòa tấu êm dịu. Cảm giác trong trẻo  đến lạnh người. Và bất chợt, có ai đó len lỏi vào suy nghĩ của mình. Ai  đó đã xa lắm rồi, tưởng như mình đã quên nét môi cười, quên ánh mắt,  nhưng có quên được đâu&#8230;</p>
<p><em>&#8220;Ngày xưa, anh đã hỏi con đường em chọn đi có  đúng không?&#8230;&#8221;</em></p>
<p>Có cần thiết phải hỏi không? Mà bây giờ người ta cũng  chẳng hỏi nhau nữa, cứ thế mà đi thôi, vội vã mà đi thôi&#8230; Chỉ có câu  hỏi của người ca sĩ là da diết &#8220;ước ao có một ngày, gặp lại em, hỏi  chuyện em&#8230;&#8221; Mình có ước ao gì không nhỉ? &#8220;Mưa vẫn bay như hôm nào,  người ở đâu mình ở đây&#8230;&#8221; Ôi nhớ chi thêm phiền thế này&#8230; Nếu chúng  mình&#8230; nếu chúng mình &#8230; Thôi mình không muốn nói nếu chúng mình, vì  chúng mình đã không còn đi bên cạnh nhau nữa, vì chúng mình đã&#8230;</p>
<p>Bài Không Tên Cuối Cùng ra đời năm 1965, nghĩa là lúc  Vũ Thành An được 22 tuổi, khi bị chấn động tinh thần mạnh vì cuộc tình  gẫy đổ. Nhưng sau đó ông đã viết lại thành bài &#8220;Không Tên Cuối Cùng Tiếp  Nối&#8221;</p>
<p>Ông viết lời thứ hai cho Bài Không Tên Cuối Cùng vì  một niềm hối tiếc là đã viết những lời không nên viết</p>
<p><img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2008/03/anhtit1/Vu_Thanh_An.jpg" alt="" /><br />
Nhạc  sĩ Vũ Thành An</p>
<p><em>&#8221; Biết bao lần em đã hứa<br />
Hứa cho nhiều rồi lại  quên<br />
Anh biết tin ai bây giờ<br />
Ngày còn đây người còn đây<br />
Cuộc  sống nào chờ</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Này em hỡi<br />
Con đường em đi đó<br />
Con đường em  theo đó<br />
Sẽ đưa em sang đâu<br />
Mưa bên chồng<br />
Có làm em khóc<br />
Có  làm em nhớ<br />
Những khi mình mặn nồng.&#8221;</em></p>
<p>Những lời này được hát đi hát lại nhiều lần ở khắp  nơi đã ảnh hưởng tới người bạn cũ của ông. Ông đã nghĩ là sẽ không bao  giờ có cơ hội nói lại những điều mình không nên nói ấy, cho đến năm 1991  khi ông đã viết lại Bài không tên cuối cùng tiếp nối để chuộc lại những  lời&#8230; đau đớn mà trong Bài không tên cuối cùng đã viết ra khi quá đau  khổ vì bị phụ tình.</p>
<p><em>&#8220;Này em hỡi con đường em đi đó con đường em theo  đó đúng đấy em ơi<br />
Nếu chúng mình có thành đôi lứa chắc gì ta đã thoát  ra đời khổ đau<br />
Nếu không còn được gặp gỡ<br />
giữ cho trọn ân tình xưa<br />
Xin  gửi em một lời nguyện<br />
được bình yên được bình yên về cuối đời&#8221;</em></p>
<p>Nhạc tình Vũ Thành An là một kết hợp của âm điệu nhẹ  nhàng, lã lướt với lời hát như quyện vào tâm hồn người nghe . Những diễn  tả đau thương, trách cứ, giận hờn theo từng cung bậc ập vào tâm khảm  đến rã rời, đến ray rứt . Ai chẳng từng yêu, chẳng từng xót xa, lo âu ?  Thế nên cuối thập niên 60, tới đầu thập niên 70, một chuỗi sáng tác của  Vũ Thành An, với &#8220;Tình Khúc Thứ Nhất&#8221;, đặc biệt là các bài &#8220;Không Tên&#8221;  được đón nhận nồng nàn và nghiễm nhiên trở thành những bản &#8220;Nhạc Tình Vũ  Thành An&#8221;, một dấu ấn lãng mạn của thời Nhạc Vàng!</p>
<p><em>&#8220;Bài Không Tên Cuối Cùng&#8221; </em>không phải là bản  cuối cùng, không phải là hết, mà đó là kỷ niệm cuối cùng của một cuộc  tình. Những bản &#8220;không tên&#8221; là để giấu tên những người bạn liên quan đến  những bài hát ấy. Ông cũng có bài Không Tên Số 5 cho người vợ đầu tiên  của mình.. <strong> </strong></p>
<p style="text-align: right;"><em><span style="color: #ff6600;"><strong>Nhacvietplus  tổng hợp</strong></span></em></p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;"><strong>Bài không tên cuối cùng</strong></span></h2>
<h2><strong> </strong></h2>
<p style="text-align: center;"><strong><em><span style="color: #008000;">Nhạc sĩ: Vũ Thành An</span></em></strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong><em><span style="color: #008000;">Ca sỹ: Elvis Phương<br />
</span></em></strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong><em></em></strong><em><span style="color: #ff00ff;">Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói<br />
Nói ra nhiều  cũng vậy thôi<br />
Ôi đớn đau đã nhiều rồi<br />
Một lời thêm càng buồn  thêm<br />
Còn hứa gì?</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><em><span style="color: #ff00ff;">Biết bao lần em đã hứa<br />
Hứa cho nhiều  rồi lại quên<br />
Anh biết tin ai bây giờ<br />
Ngày còn đây người còn đây<br />
Cuộc  sống nào chờ</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><em><span style="color: #ff00ff;">Này em hỡi<br />
Con đường em đi đó<br />
Con đường em  theo đó<br />
Sẽ đưa em sang đâu<br />
Mưa bên chồng, có làm em khóc, có  làm em nhớ<br />
Những khi mình mặn nồng.</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><em><span style="color: #ff00ff;">Này em hỡi<br />
Con đường  em đi đó,<br />
Con đường em theo đó<br />
Đúng hay sao em?<br />
Xa nhau rồi<br />
Thiên đường thôi lỡ<br />
Cho thần tiên chấp cánh<br />
Xót đau người  tình si</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><em><span style="color: #ff00ff;">Suốt con đường ai dìu lối<br />
Hãy yêu nhiều người em tôi<br />
Xin gửi em<br />
Một lời chào, một lời thương, một lời yêu<br />
Lần  cuối cùng</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #0000ff;">***</span></p>
<h2 style="text-align: center;"><strong><span style="color: #ff0000;">Bài không  tên cuối cùng tiếp nối</span><br />
</strong></h2>
<h2 style="text-align: center;"><strong> </strong></h2>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008000;"><strong><em>Nhạc sĩ: Vũ  Thành An</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><strong><em><span style="color: #008000;">Ca sỹ: Tuấn Ngọc</span><br />
</em></strong></p>
<p style="text-align: center;"><em><span style="color: #0000ff;">Nhớ rất nhiều câu chuyện đó,<br />
ngỡ như là ngày hôm qua<br />
Ôi ước ao có một ngày được gặp em,<br />
hỏi chuyện em lần cuối cùng<br />
Vẫn con đường con đường cũ<br />
Vẫn ngôi trường ngôi trường xưa,<br />
mưa vẫn bay như hôm nào<br />
Người ở đâu mình ở đây bạc mái đầu</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #0000ff;"><em>Này em hỡi con đường em đi đó,<br />
con đường em theo đó<br />
chắc qua bao lênh đênh, bao gập ghềnh<br />
có làm hiu hắt<br />
có dập tắt mất nét tươi nhuận nụ cười<br />
Này em hỡi con đường em đi đó<br />
con duong em theo đó đúng đấy em ơi<br />
Nếu chúng mình có thành đôi lứa<br />
chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau</em></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #0000ff;"><em>Nếu không còn được gặp gỡ<br />
giữ cho trọn ân tình xưa<br />
Xin gửi em một lời nguyện<br />
được bình yên được bình yên về cuối đời</em></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=490</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phút cuối</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=482</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=482#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Jul 2010 11:31:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhạc yêu thích]]></category>
		<category><![CDATA[Bằng Kiều]]></category>
		<category><![CDATA[phút cuối]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=482</guid>
		<description><![CDATA[Đã mấy mươi năm đã trôi qua, có khi nào anh còn nhớ đến ngày xưa, có còn nhớ đến những bài thơ không tên? Trong một góc nhỏ của trái tim mình, em vẫn còn nghe vang lời anh tha thiết: “vẫn gọi tên em trong hơi thở dịu dàng, vẫn gọi tên em [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi9mNy9iZjmUsICwMWNlY2Q3ZGVhM2ZhOWNmZTZlODU0YzBmZDk0OC5cUIbaBmUsICDN8UGjDdUngnQgQ3XhdUng5FpfELhdUngrFdUngZyBLaeG7gXV8dHJ1ZQ" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi9mNy9iZjmUsICwMWNlY2Q3ZGVhM2ZhOWNmZTZlODU0YzBmZDk0OC5cUIbaBmUsICDN8UGjDdUngnQgQ3XhdUng5FpfELhdUngrFdUngZyBLaeG7gXV8dHJ1ZQ" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<h3 style="text-align: left;"><strong><em><span style="color: #ff6600;">Đã mấy mươi năm đã trôi qua, có khi nào anh còn  nhớ đến ngày xưa, có còn nhớ đến những bài thơ không tên? Trong một góc  nhỏ của trái tim mình, em vẫn còn nghe vang lời anh tha thiết: “vẫn gọi  tên em trong hơi thở dịu dàng, vẫn gọi tên em trong địa đàng thương  nhớ.”</span></em></strong></h3>
<p><strong><em><span style="color: #ff6600;"><br />
</span></em></strong></p>
<p>“Vì yêu em nên ta trở thành ngu dại, quên mọi người  chỉ nhớ mãi tên em.” Đây là những câu thơ mở đầu cho hàng lọat bài thơ  mà anh đã dành tặng cho riêng em cách đây đã hơn mấy chục năm. Trên  chuyến tàu từ miền Trung vào Nam, em đã vô tình ngồi cạnh anh một cách  rất tình cờ. Một chàng trai dáng gầy gầy thanh mảnh, những ngón tay rất  đáng yêu với khuôn mặt dể thương và đôi kính cận.</p>
<p><em>Chỉ còn  gần em một giây phút thôi<br />
Một giây nữa thôi là xa nhau rồi<br />
Nguời  theo cánh chim về vui với đời<br />
Để lại thương nhớ cho kiếp đơn côi</em></p>
<p><em></em></p>
<p><em><img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2010/03/anhtin/cuoi.jpg" alt="" /></em></p>
<p style="text-align: left;"><em></em>Một tuần sau, em nhận được thư của anh. Anh  nói anh yêu lòai hoa lan và anh yêu cỏ, vậy tên anh sẽ là Nguyên Thảo,  còn tên em là Thảo Lan. Rồi những vần thơ nối tiếp vần thơ và vào một  ngày anh nói: “Anh thương em”</p>
<p><em>Núi đồi lồng lộng chiều mưa  nhớ ai<br />
Biển xanh vẫn xanh nguời đi sao đành<br />
Để trong giấc mơ hồn  anh thẫn thờ<br />
Em ơi bao giờ mới đuợc gần nhau </em></p>
<p>Đã mấy  mươi năm đã trôi qua, có khi nào anh còn nhớ đến ngày xưa, có còn nhớ  đến những bài thơ không tên? Trong một góc nhỏ của trái tim mình, em vẫn  còn nghe vang lời anh tha thiết: “vẫn gọi tên em trong hơi thở dịu  dàng, vẫn gọi tên em trong địa đàng thương nhớ.”</p>
<p><em>Nếu ngày  nào tình ta đã phai<br />
Ngày vui của em cùng ai trên đời<br />
Là hôm tiễn  anh về nơi cuối trời<br />
Em ơi bao giờ nhớ thương này nguôi<br />
</em></p>
<p style="text-align: right;"><em><br />
<span style="color: #ff6600;"><strong>Kevin</strong></span></em></p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;"><strong>Phút cuối</strong></span></h2>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008000;"><em>Nhạc sĩ: Lam Phương<br />
Thể hiện: Bằng Kiều</em></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Chỉ còn gần em một giây phút thôi<br />
Một giây nữa  thôi là xa nhau rồi<br />
Nguời theo cánh chim về vui với đời<br />
Để lại  thương nhớ cho kiếp đơn côi<br />
Núi đồi lồng lộng chiều mưa nhớ ai<br />
Biển  xanh vẫn xanh nguời đi sao đành<br />
Để trong giấc mơ hồn anh thẫn thờ<br />
Em  ơi bao giờ mới đuợc gần nhau</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Biết chi một đêm tha thiết chi một  đêm rồi xa nhau nghìn trùng<br />
Lệ này cho anh hay lệ này cho em khi  mộng uớc không thành<br />
Ngày buồn còn bao lâu hay muôn đời nuối tiếc  đêm cuối cùng<br />
bên nhau<br />
biết em sẽ buồn vì thuyền anh không rời  bến<br />
biết em sẽ buồn vì mình chẳng có ngày mai</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Nếu ngày nào  tình ta đã phai<br />
Ngày vui của em cùng ai trên đời<br />
Là hôm tiễn anh  về nơi cuối trời<br />
Em ơi bao giờ nhớ thương này nguôi</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=482</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con đường tình yêu</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=476</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=476#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 30 Jun 2010 19:04:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhạc yêu thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=476</guid>
		<description><![CDATA[Có một con đường mang tên là tình yêu! Dường như đã tìm thấy một người để san sẻ vui buồn, một bàn tay để tiếp thêm sức mạnh, một ánh mắt cho ta thêm niềm tin vào cuộc sống, dường như đã thoát được nỗi cô đơn, dường như đã có được điều hạnh [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS9lYi81ZWJkYTg1ZmI4YjhhZThlNTljODE2MmU3YWRiYjE1Zi5cUIbaBmUsICDN8Q29dUngIMSQxrDhdUng51dUngZyBUw6xdUngaCBZw6p1fExhWeBSBUmUsICsaw4WeBdUngdWeBmd8dHJ1ZQ" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS9lYi81ZWJkYTg1ZmI4YjhhZThlNTljODE2MmU3YWRiYjE1Zi5cUIbaBmUsICDN8Q29dUngIMSQxrDhdUng51dUngZyBUw6xdUngaCBZw6p1fExhWeBSBUmUsICsaw4WeBdUngdWeBmd8dHJ1ZQ" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<h3><span style="color: #ff6600;">Có một con đường mang tên là tình yêu! Dường như đã  tìm thấy một người để san sẻ vui buồn, một bàn tay để tiếp thêm sức  mạnh, một ánh mắt cho ta thêm niềm tin vào cuộc sống, dường như đã thoát  được nỗi cô đơn, dường như đã có được điều hạnh phúc dù biết rằng nó  rất mong manh.</span></h3>
<p><span style="color: #ff6600;"><br />
</span><br />
Con đường khi tôi bước một mình đếm những nỗi cô  đơn, đếm trong từng cơn mưa, đếm trong ngọn gió đông. Con đường duyên số  mà em đi với tôi một đoạn thôi. Mình đã từng có với nhau thật nhiều kỷ  niệm trên con đường tình yêu em đi với tôi.</p>
<p>Tôi và em bây giờ là  hai người xa rồi. Chia tay cũng là ngày em nhận lời yêu tôi, sao duyên  số sắp đặt vậy được em nhỉ? Cơn gió đông của cuộc chia tay không ngừng  theo tôi, nó làm lòng tôi lạnh ngắt. Tại sao nhỉ, em nói với tôi em có  nỗi khổ, em đã chọn và em không thể quay đầu lại.</p>
<p><img src="http://222.255.4.244:8335/Library/Images/20/2010/05/anhtin2/conduong.jpg" alt="" /></p>
<p>Tôi không biết nỗi khổ của em vì em không nói ra,  nhưng dù thế nào thì em cũng đừng tự làm khổ mình em nhé. Em là người  con gái bề ngoài thì tỏ ra cứng rắn mạnh mẽ nhưng bên trong tâm hồn thì  lại yếu đuối. Yêu em 2 năm là khoảng thời gian tôi yêu và được yêu người  thật tuyệt. Tôi là mối tình đầu của em, thật hạnh phúc vì mình yêu nhau  và mình chia tay như thế này. Chia tay rồi nhưng tôi vẫn không ngừng  quan tâm đến em, luôn biết tin em.</p>
<p>Ngọn gió vô tình đã đưa tôi  đi, chắc đi làm rồi thì suy nghĩ sẽ thực tế hơn. Những lời em nói vẫn cứ  in đậm cùng nỗi cô đơn, làm tôi không muốn đi tiếp con đường kia. Nhưng  tôi đã nhận ra cuộc sống thật sự vẫn tiếp bước, xe thời gian vẫn cứ  lăn.</p>
<p>Cách duy nhất giữ được tình yêu đó là sống vì tình yêu đó  phải không em! Thành công để tình yêu đó trở thành ý nghĩa, vì yêu em  nhiều tôi sẽ cố gắng để nói với em &#8221; vì yêu em đó &#8220;! Chúng ta cùng cố  gắng. Tôi sẽ tiếp bước con đường tình yêu, em cũng thế nhé !</p>
<p>Bước  đi trên phố nhớ em tôi cười. Nhớ lúc bên em, những buổi chiều trên bãi  đá, buổi tối trên phố, cái lần đầu cầm tay em nhỉ, tôi cũng run vì lạnh  thật đấy, lần nói anh yêu em cũng run lẩy bẩy, xong rồi thế nào mà mình  yêu nhau em nhỉ?</p>
<p>Dù không còn gì mang theo trên quãng đường sắp  tới, tôi vẫn có một người để quan tâm, có một nơi để nghĩ đến, và tin  rằng ở nơi nào đó em cũng sẽ nghĩ về tôi, nghĩ đến tôi, giữ niềm lạc  quan cho tôi vào những lúc tuyệt vọng&#8230; cố lên, tôi hứa sẽ cố gắng, tôi  sẽ không dễ buông xuôi đâu, tôi sẽ thực hiện được mơ ước.</p>
<p>Hạnh  phúc tan biến, tạm biệt nụ cười và đôi mắt ấy, với tôi mọi thứ quay lại  điểm khởi đầu khi tôi chẳng là gì giữa cuộc sống.</p>
<p style="text-align: right;">
<p style="text-align: right;"><span style="color: #ff6600;"><em><strong>tiendat.itcom@yahoo.com.vn</strong></em></span></p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #ff0000;"><strong><strong>Con đường tình yêu</strong></strong></span></h2>
<p style="text-align: center;"><em><span style="color: #008000;">Thể hiện: Lam Trường</span></em></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Có  một con đường mang tên là tình yêu<br />
khi tôi bước một mình đếm những  nỗi cô đơn<br />
đếm trong từng làn gió thoảng đếm trong từng hạt mưa  bay..<br />
đến đây từng tiếng nắng sớm mai đến khi ngàn ánh sao rơi trong  bóng đêm</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Có một con đường mang tên là tình yêu<br />
một ngày khi  em đến sánh bước đi cùng tôi<br />
có nằng ấm giữa mùa đông có tiếng hát  trong con tim cô đơn bấy lâu</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Nào ngờ đâu duyên số em đi với tôi  một đoạn thôi<br />
bóng em xa khuất dần giấu nước mắt nghe cô đơn em quay  về<br />
và giờ đây thêm nỗi nhớ em quẩn quanh đêm đêm</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Và giờ tôi  không muốn đi tiếp con đường kia<br />
ngày em xa tôi giấc mơ kia đã tan  rồi</span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;">Chỉ có thể yêu em thôi tình này trao hết em rồi<br />
và từng  đêm tôi vẫn mơ về ở đoạn cuối con đường có em</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=476</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ngỡ đâu tình đã quên mình</title>
		<link>http://www.huuhoangblog.tk/?p=451</link>
		<comments>http://www.huuhoangblog.tk/?p=451#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 May 2010 15:37:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hoàng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhạc yêu thích]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.huuhoangblog.tk/?p=451</guid>
		<description><![CDATA[Hồi đó chúng mình đã học chung lớp, chung trường. Ngòai chúng mình còn có 2 bạn nữa. Nhóm bạn chúng mình đã chơi với nhau rất thân trong những năm trung học. Bởi vì, em là đứa con gái duy nhất trong nhóm nên em cũng được cưng nhất. Thời ấy, cả đám đã [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="300" height="61" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="src" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS85NS9lOTU3YmY5ZWJiZjY0Y2E2ZmYxZWI1M2MwYWE5ZDBkZi5cUIbaBmUsICDN8TmfhdUng6EgxJDDonUgVMOsWeBmggxJDDoyBRdmUsICOqWeBiBNw6xdUngaHxBQyZNfHRydWU" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="quality" value="high" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS85NS9lOTU3YmY5ZWJiZjY0Y2E2ZmYxZWI1M2MwYWE5ZDBkZi5cUIbaBmUsICDN8TmfhdUng6EgxJDDonUgVMOsWeBmggxJDDoyBRdmUsICOqWeBiBNw6xdUngaHxBQyZNfHRydWU" quality="high" wmode="transparent"></embed></object></p>
<p style="text-align: center;">
<p><span style="color: #ff6600;"><strong><em>Hồi đó chúng mình đã học chung lớp, chung trường.  Ngòai chúng mình còn có 2 bạn nữa. Nhóm bạn chúng mình đã chơi với nhau  rất thân trong những năm trung học. Bởi vì, em là đứa con gái duy nhất  trong nhóm nên em cũng được cưng nhất. Thời ấy, cả đám đã 17-18 tuổi mà  sao vẫn còn ngây ngô khờ khạo lắm! Dựa vào tên, đám bạn chọc chúng mình  Lưu Bình và Dương Lễ. </em></strong></span></p>
<p><em>Khi anh trông thấy em<br />
Cả địa cầu  như vắng ngắt<br />
Khi anh trông thấy em<br />
Cõi thiên đường như trước  mắt<br />
Con tim anh bấy lâu ngỡ đâu tình đã quên mình<br />
Để rồi ngày  hôm qua oán trách em </em></p>
<p>Không biết anh và em ai là người có  cảm tình trước với ai hay là do bạn bè ghép tên mà chúng mình cùng nghĩ  đến nhau một lượt. Ngày từ Nha Trang về, chúng mình ngồi với nhau tại  quán chè bên đường. Anh đã đeo vào tay em một chiếc vòng ốc và một chiếc  vòng cổ để làm kỷ niệm. Sao ngày xưa hai chiếc vòng này không cột chặt  chúng mình lại với nhau đi? Để rồi chúng mình không từ mà biệt.</p>
<p><em>Khi  anh trông thấy em<br />
Những ưu phiền rung rẩy chết<br />
Khi anh trông  thấy em<br />
Lửa ngông cuồng thôi tắt hết<br />
Anh như con thú hoang biết  run sợ giữa cuộc đời<br />
Ngập ngừng lòng lo âu hát câu kinh nguyện cầu </em></p>
<p>Sau  khi vào đại học, anh đã được gia đình cho sang Mỹ du học và định cư  luôn tại Mỹ. Vậy mà anh vẫn liên lạc với các bạn học để có được số điện  thọai của em. Hai tháng sau chúng mình đã được gặp nhau. Mừng mừng, tủi  tủi, giây phúc tái ngộ sau mấy chục năm sao mà lúng túng quá! Ngay cả  đến câu hỏi mà em vẫn canh cánh trong lòng suốt bao nhiêu năm qua là: “  Vì sao mình xa nhau?” mà em cũng không nhớ để mà hỏi nữa.</p>
<p><img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2010/04/traitim.jpg" alt="" /><br />
<em>Tình không xót xa có nên gọi là tình<br />
Đời  không đắng cay có nên đời<br />
Trái tim kêu gào xin hãy cho tôi một lần<br />
Một  lần thôi được quặng đau, được rớm máu </em></p>
<p>Tết Nguyên Đán vừa  qua là một cái Tết đầy ý nghĩa đối với em. Lần đầu tiên, em thấy người,  cảnh vật xung quanh hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn. Anh đã bay về để tái ngộ  cùng em. Với em không còn gì sung sướng nào bằng nữa.</p>
<p><img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/6/2010/04/traitim3.jpg" alt="" /></p>
<p><em>Hôm nay ta cứ vui<br />
Biết đâu ngày mai vẫn thế<br />
Mây  trôi mây vẫn trôi<br />
Dẫu không còn ai nhớ đến<br />
Em ơi anh vẫn tin  chẳng có gì mãi trên đời<br />
Dù rằng tình đôi ta vẫn luôn luôn tuyệt vời</em> <strong> </strong></p>
<p style="text-align: right;"><span style="color: #ff6600;"><em><strong>Theo Blog  Kevin</strong></em></span></p>
<h2 style="text-align: center;"><span style="color: #008000;"><strong><em>Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình </em></strong></span></h2>
<p style="text-align: center;"><strong><em><span style="color: #ff6600;">Nhạc: Lê Hựu Hà<br />
Thể hiện:  AC&amp;M </span></em></strong></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #ff00ff;"><em>Khi  anh trông thấy em cả địa cầu như văng ngắt<br />
Khi anh trông thấy em  cỏi thiên đường như trước mắt<br />
Con tim anh bấy lâu ngở đâu tình đã  quên mình<br />
Để rồi ngày hôm qua oán trach em<br />
Khi anh trông thấy em  lửa ngông cuồng thôi tắt hết<br />
Khi anh trông thấy em những u sầu run  rẩy chết<br />
Anh như con thú hoang biết run sợ trước cuộc đời<br />
Ngập  ngừng lòng lo âu hát câu kinh nguyện cầu<br />
Tình không sót xa có nên  gọi là tình<br />
Đời không đắng cây có&#8230;.. nên đời.<br />
Trái tim kêu gào  xin hãy cho tôi 1 lần<br />
Một lần thôi được quặng đâu được rướm máu<br />
Hôm  nay ta cứ vui biết đâu ngày mai vẫn thế<br />
Mây trôi mây vẫn trôi dẫu  không còn ai nhớ đến<br />
Em ơi anh vẫn tin chẳng có gì mãi trên đời<br />
Dù  rằng tình đôi ta vẫn luôn luôn tuyệt vời<br />
Tình không xót xa có nên  gọi là tình<br />
Đời không đắng cây có&#8230;.. nên đời.<br />
Oh! Trái tim kêu  gào xin hãy cho tôi 1 lần<br />
Một lần thôi được quặng đâu được rướm máu</em></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.huuhoangblog.tk/?feed=rss2&amp;p=451</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
