Bài không tên cuối cùng và tiếp nối
04/07/2010 // 1 phản hồi // Xem: 47 views // Chuyên mục: Nhạc yêu thích // Tags: Bài không tên cuối cùng, Vũ Thành An.Bài không tên cuối cùng
Bài không tên cuối cùng tiếp nối
“Bài Không Tên Cuối Cùng” không phải là bản cuối cùng, không phải là hết, mà đó là kỷ niệm cuối cùng của một cuộc tình. Những bản “không tên” là để giấu tên những người bạn liên quan đến những bài hát ấy.
Bắt đầu với bản hòa tấu êm dịu. Cảm giác trong trẻo đến lạnh người. Và bất chợt, có ai đó len lỏi vào suy nghĩ của mình. Ai đó đã xa lắm rồi, tưởng như mình đã quên nét môi cười, quên ánh mắt, nhưng có quên được đâu…
“Ngày xưa, anh đã hỏi con đường em chọn đi có đúng không?…”
Có cần thiết phải hỏi không? Mà bây giờ người ta cũng chẳng hỏi nhau nữa, cứ thế mà đi thôi, vội vã mà đi thôi… Chỉ có câu hỏi của người ca sĩ là da diết “ước ao có một ngày, gặp lại em, hỏi chuyện em…” Mình có ước ao gì không nhỉ? “Mưa vẫn bay như hôm nào, người ở đâu mình ở đây…” Ôi nhớ chi thêm phiền thế này… Nếu chúng mình… nếu chúng mình … Thôi mình không muốn nói nếu chúng mình, vì chúng mình đã không còn đi bên cạnh nhau nữa, vì chúng mình đã…
Bài Không Tên Cuối Cùng ra đời năm 1965, nghĩa là lúc Vũ Thành An được 22 tuổi, khi bị chấn động tinh thần mạnh vì cuộc tình gẫy đổ. Nhưng sau đó ông đã viết lại thành bài “Không Tên Cuối Cùng Tiếp Nối”
Ông viết lời thứ hai cho Bài Không Tên Cuối Cùng vì một niềm hối tiếc là đã viết những lời không nên viết

Nhạc sĩ Vũ Thành An
” Biết bao lần em đã hứa
Hứa cho nhiều rồi lại quên
Anh biết tin ai bây giờ
Ngày còn đây người còn đây
Cuộc sống nào chờ
Này em hỡi
Con đường em đi đó
Con đường em theo đó
Sẽ đưa em sang đâu
Mưa bên chồng
Có làm em khóc
Có làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng.”
Những lời này được hát đi hát lại nhiều lần ở khắp nơi đã ảnh hưởng tới người bạn cũ của ông. Ông đã nghĩ là sẽ không bao giờ có cơ hội nói lại những điều mình không nên nói ấy, cho đến năm 1991 khi ông đã viết lại Bài không tên cuối cùng tiếp nối để chuộc lại những lời… đau đớn mà trong Bài không tên cuối cùng đã viết ra khi quá đau khổ vì bị phụ tình.
“Này em hỡi con đường em đi đó con đường em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình có thành đôi lứa chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau
Nếu không còn được gặp gỡ
giữ cho trọn ân tình xưa
Xin gửi em một lời nguyện
được bình yên được bình yên về cuối đời”
Nhạc tình Vũ Thành An là một kết hợp của âm điệu nhẹ nhàng, lã lướt với lời hát như quyện vào tâm hồn người nghe . Những diễn tả đau thương, trách cứ, giận hờn theo từng cung bậc ập vào tâm khảm đến rã rời, đến ray rứt . Ai chẳng từng yêu, chẳng từng xót xa, lo âu ? Thế nên cuối thập niên 60, tới đầu thập niên 70, một chuỗi sáng tác của Vũ Thành An, với “Tình Khúc Thứ Nhất”, đặc biệt là các bài “Không Tên” được đón nhận nồng nàn và nghiễm nhiên trở thành những bản “Nhạc Tình Vũ Thành An”, một dấu ấn lãng mạn của thời Nhạc Vàng!
“Bài Không Tên Cuối Cùng” không phải là bản cuối cùng, không phải là hết, mà đó là kỷ niệm cuối cùng của một cuộc tình. Những bản “không tên” là để giấu tên những người bạn liên quan đến những bài hát ấy. Ông cũng có bài Không Tên Số 5 cho người vợ đầu tiên của mình..
Nhacvietplus tổng hợp
Bài không tên cuối cùng
Nhạc sĩ: Vũ Thành An
Ca sỹ: Elvis Phương
Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói
Nói ra nhiều cũng vậy thôi
Ôi đớn đau đã nhiều rồi
Một lời thêm càng buồn thêm
Còn hứa gì?
Biết bao lần em đã hứa
Hứa cho nhiều rồi lại quên
Anh biết tin ai bây giờ
Ngày còn đây người còn đây
Cuộc sống nào chờ
Này em hỡi
Con đường em đi đó
Con đường em theo đó
Sẽ đưa em sang đâu
Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng.
Này em hỡi
Con đường em đi đó,
Con đường em theo đó
Đúng hay sao em?
Xa nhau rồi
Thiên đường thôi lỡ
Cho thần tiên chấp cánh
Xót đau người tình si
Suốt con đường ai dìu lối
Hãy yêu nhiều người em tôi
Xin gửi em
Một lời chào, một lời thương, một lời yêu
Lần cuối cùng
***
Bài không tên cuối cùng tiếp nối
Nhạc sĩ: Vũ Thành An
Ca sỹ: Tuấn Ngọc
Nhớ rất nhiều câu chuyện đó,
ngỡ như là ngày hôm qua
Ôi ước ao có một ngày được gặp em,
hỏi chuyện em lần cuối cùng
Vẫn con đường con đường cũ
Vẫn ngôi trường ngôi trường xưa,
mưa vẫn bay như hôm nào
Người ở đâu mình ở đây bạc mái đầu
Này em hỡi con đường em đi đó,
con đường em theo đó
chắc qua bao lênh đênh, bao gập ghềnh
có làm hiu hắt
có dập tắt mất nét tươi nhuận nụ cười
Này em hỡi con đường em đi đó
con duong em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình có thành đôi lứa
chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau
Nếu không còn được gặp gỡ
giữ cho trọn ân tình xưa
Xin gửi em một lời nguyện
được bình yên được bình yên về cuối đời
Phản hồi (1 phản hồi) | Gửi một phản hồi
Gửi một phản hồi
Tìm kiếm
Tán gẫu
Chuyên mục
- Âm nhạc (26)
- Girl Generation – SNSD (5)
- Lưu Diệc Phi (5)
- Nhạc yêu thích (14)
- Việt Clip (2)
- Games (8)
- Hình ảnh (4)
- Khoa học (13)
- Nhật ký (3)
- Phần mềm (5)
- Sách hay (1)
- Truyện ngắn (11)
Hoàng: dễ cưng quá he he
...Hoàng: Này em hỡi con đường em đi đó con đường em theo đó đúng đấy ...
Hoàng: Quay về đi quay về đi bao yêu dấu ngày đầu. Hay thật
...Hoàng: Bài này nghe hoài vẫn cảm thấy đặc biệt. Nó làm mình nhớ lại những ...
Kim Ngoan: Đâu phải cầu xin là dc. Những cảm xúc xuất phát từ chính con tim,
Phương Pháp Luyện Kỹ Năng Nói Chuyện Có Hiệu Quả Trước Công Chúng
05/09/2010
Ăn chay để bảo vệ môi trường sống
15/07/2010
Gấu trúc ngủ gật
06/07/2010
Riêng Một Góc Trời
06/07/2010
Như đã dấu yêu
06/07/2010
Cuối năm
| 4 comments
Spring of life
| 3 commentsVũng Tàu
| 3 comments
Tự khúc mùa đông
| 2 comments
Nhà tiên tri Vanga và những lời tiên đoán của bà
| 1 phản hồi
Lượt xem nhiều
- Profile Liu Yi Fei - 225 views
- Xin lỗi em chỉ là con đĩ (Phần 1) – Bảo Thê - 111 views
- Đừng bắt em cầu xin lời yêu thương - 98 views
- Clip Bí Mật Thế Kỷ – Lời Tiên Tri Của VanGa P2 - 93 views
- Mắt biếc - 93 views
- Pokemon Platinum – Khám phá thế giới siêu hình - 93 views
- Clip Bí Mật Thế Kỷ – Lời Tiên Tri của VanGa P1 - 91 views
- Spring of life - 89 views
- Cuối năm - 87 views
- Nhà tiên tri Vanga và những lời tiên đoán của bà - 84 views
Thơ
Chuyện cổ tích Biển và Sóng
Có một thời biển và sóng yêu nhau
Người ta bảo biển là tình đầu của sóng
Sóng dạt dào ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển rì rào hát mãi khúc tình ca
Có một lần sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng
Sóng trở về, thế là biển ăn năn
Đâu phải vô tình mà biển xanh vô tội
Tình chỉ trọn khi không còn gian dối
Và bỏ đi kể từ đó không về
Có một lần anh đã nói em nghe
Chuyện tình yêu nước mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Với thời gian hẹn thề cũng mong manh
Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
không đâu em biển chẳng hề chung thủy
Dẫu sóng bạc đầu mà vẫn mãi thủy chung
Anh nắm tay em bên sóng biển muôn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện thời xa vắng
Dẫu chẳng phải tình đầu anh trong trắng
Chỉ van em thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa.
Trần Ngọc Tuấn
- © 2009 Hoàng. Vui lòng ghi rõ nguồn khi đăng lại thông tin từ blog này
- WPLine 1.0 dựa trên Teline III và được phát triển bởi Hutek - Một thành viên của Cộng đồng Wordpress Việt Nam.
- Blog được phát triển trên nền tảng Wordpress. Blog hiển thị tốt trên mọi trình duyệt phổ biến.



Hoàng
04.07.2010
Này em hỡi con đường em đi đó con đường em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình có thành đôi lứa chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau
Nghe mãi đoạn này không chán. Ý nghĩa thật !